Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

xa, chỉ còn lại những đường tỏa sáng.
Khủy tay Trần Tri Ngộ chống cửa sổ xe, châm một điếu thuốc, không mang theo tâm tình gì mà “Ân” một tiếng.
Tâm tư anh phảng phất bay xa, ánh mắt cũng không biết rơi tại chỗ không gian nào.
Cô không khỏi thả nhẹ cước bộ, coi mình là không khí, không một tiếng động rời đi.
Sau khi từ Sùng Thành trở về, Tô Nam tiếp tục cuộc sống nghiên cứu sinh đần độn vô vị.
Mỗi tuần đọc sách, làm báo cáo, chạy việc vặt cho giáo sư, cuối tuần dạy phụ đạo kiếm thêm khoản thu nhập.
Trong nháy mắt, mùa thu đến rồi.
Học kỳ hai bắt đầu, những thạc sĩ chuyên nghiệp cùng ban đã bắt đầu lao vào những vòng tuyển chọn, mà sinh viên lớp dưới chỉ có thời khóa biểu kín mích.
Đang lúc hoàng hôn, trời bắt đầ mưa.
Mưa nhỏ đầu thu tí tách gõ trên lá cây, trong sân trường mờ tối tịch mịch.
Tô Nam nhận được tin nhắn của giáo sư Lâm hàm, lúc đi ra thư viện mới nhớ bản thân đã quên mang theo dù.
Từ thư viện đến viện nghiên cứu 300m, cô do dự trong nháy mắt, tạo nên mũ bảo vệ, chạy vào trong mưa.
Đến lầu dưới viện, tháo cái nón xuống, vỗ vỗ nước mưa trên người, đi vào phòng làm việc của giáo sư Lâm Hàm.
Cửa không khóa, chỉ khép hờ, tiếng đối thoại truyền qua khe cửa.
Cô do dự một chút gõ cửa một cái.
“Mời vào.” Phòng làm việc phân ra 2 phần, bên trong có ba gian làm việc, bên ngoài là phòng trà tiếp khách.
Trên bàn một chiếc đèn vàng nhạt nhỏ chiếu sáng, bên cạnh đặt một chậu cây thấp lùn.
Hai chiếc ly, hơi nước nóng chậm rãi bay tản ra.
Trần Tri Ngộ ngồi gần một bên cửa sổ.
Lúc anh nghe cửa mở, ngẩng đầu lên, sau chiếc mắt kính hai đạo ánh mắt bình thản phóng tới.
Tô Nam đứng ở cửa, “Cô Hàm, thầy Trần.” “Em không mang theo ô?” “Lúc ra ngoài trời không có mưa...Buổi chiều ở trong thư viện suốt.” “Ngồi xuống uống một chút trà nóng a ” Lâm Hàm cầm bình nước lên, rót chiếc ly không duy nhất một chút nước nóng.
Cô đến ngồi xuống ở một góc bàn, nhận ly nước nói nhỏ một câu “cảm ơn cô Hàm.” Lâm Hàm ngồi xuống, một tay chống đầu, nhìn về phía Trần Tri Ngộ, lại nhìn Tô Nam một chút, cười nói “Năm nay, thầy Trần được mời qua đây mở một môn học tự chọn, em có nghe nói không?” Tô Nam gật đầụ “Em có chọn hay không?” “...Dạ có chọn.” Kỳ thực cô không có chọn, buổi sáng thấy “Truyền bá trào lưu tư tưởng học tập” phía dưới ghi ba chữ “Trần Tri Ngộ”, cô liền vô thức đi vòng.
“Chọn rồi thì thật là tốt, thầy Trần chưa quen thuộc với trường học của chúng ta, em làm trợ giáo cho thầy.” Cô sửng sốt một chút, “...Được, cô Hàm.” Trần Tri Ngộ nhìn qua, mỉm cười, có chút ý tứ bèo dạt mây trôi, “Thầy dựa vào sự hỗ trợ của em nhiều, bạn học Tô Nam.” ‘Ta trở về buổi chiều hôm đó, không hiểu sao, có thứ sinh mệnh bị quây chặt trong đau thương và hoan hỉ.’ nannan Tứ nguyệt liệt bạch Tháng tư lụa rạn – Giản Trinh ….
Tháng mười, tiết trời chuyển se lạnh, là thời tiết đẹp nhất ở thành phố Đán.
Buổi sáng thức dậy, ngửi thấy mùi hơi nước mát mẻ trong không khí, trên đầu là một vùng xanh thẳm.
Sau khi trải qua kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, sáng thứ hai Tô Nam đến văn phòng của Lâm Hàm đón ba nghiên cứu sinh mới vào.
Hai nữ một nam, hai đàn em nữ một cao một thấp đều mang kính cận,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡