Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

của Trần Tri Ngộ.
“Thầy hỏi em, đồ ăn có đủ hay không?
Có muôn kêu thêm hay không?” Cô vội vàng nói không cần.
Ánh mắt ngừng một hồi lâu, Trần Tri Ngộ khép thực đơn lại, nâng ly trà lên, “Như thế nào lại không chịu nổi phê bình?” “Không có...” Cô vô ý thức phủ nhận.
Trần Tri Ngộ nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói “Những năm trước đây, viện trưởng có một nghiên cứu sinh, kéo dài thời hạn nộp luận văn hai lần, làm luận văn quá chậm chạp, viện trưởng chịu không nổi, để cho thầy giúp đỡ...Viện trưởng năm đó là Bác Đạo, người này coi như là sư đệ của thầy, vẫn phải giúp một chút...Cuối cùng, thầy giúp học sinh đó đem luận văn hoàn tất, giúp cho hắn tốt nghiệp.
Việc này làm không có ý nghĩa.
Con người ai cũng có sở trường riêng, khiêu chiến lĩnh vực chính mình không am hiểu, chỉ làm cho mình cùng người khác thêm phiền phức.” Cô lúng ta lúng túng mà “Vâng” một tiếng.
Trần Tri Ngộ nhìn chòng chọc cô, dừng một chút, không có nói cái gì nữa.
Ăn xong, Tô Nam chuẩn bị trở về khách sạn thu dọn đồ đạc đi nhà ga.
“Có muốn thầy tiễn em?” “Không cần đâu, thầy Trần.
Em ngồi tàu đường ngầm thuận tiện, hành lý cũng nhẹ.” Trần Tri Ngộ bỗng nhiên dừng lại, “Em không nói thiếu chút nữa thầy đã quên rồi, em mang tới cục tiền kia...” “Em đi giúp thầy lấy nó ” “Thầy có tay có chân, không phải làm phiền em.” Trần Tri Ngộ cười, suy tư một hồi.
“Em bây giờ đi khách sạn lấy dồ, thầy trở về báo cáo phòng làm việc, một hồi em trực tiếp đi ra bãi đỗ xe tìm thầy.” Tô Nam còn muốn từ chối, nhưng Trần Tri Ngộ khoát tay ngăn lại, không cho phép.
“...Thầy Trần, bãi đỗ xe ở nơi nào?” “Đi ra ngoài học viện, đi về phía nam 500m, đi đến ngã rẽ là đến.” Nhưng phía nam lại là hướng ngược lại ah?
....
Xe hướng đông chạy, một đường đi đến trạm xe lửa.
Trần Tri Ngộ lái xe ổn định, đánh đèn chuyển hướng không sai chút nào.
Xe anh nhìn có chút tuổi tác rồi, vẫn là lái số tay, bây giờ trên thị trường xe, nhiều xe đã đổi thành hộp số tự động.
Trong xe dọn dẹp sạch sẽ, không có bỏ hương thơm gì, một bầu không khí khô ráo.
Thân thể Tô Nam dựa vào sườn cửa xe, cùng Trần Tri Ngộ kéo ra chút khoảng cách.
Cô từ nhỏ đã như vậy, không biết rõ làm sao cùng người lớn nói chuyện, trong lòng luôn có một nỗi sợ bị phê bình.
“Không ở Sùng Thành đi dạo một vòng?” “Em trở về còn có lớp.” “mùa này, bụi mù tơ liễu bụi cây tơ liễu mù mịt cũng không có cái gì để nhìn.
Mùa đông đến đây đi, cảnh tuyết rất đẹp.” Cô gật đầụ Trầm mặc một chốc, Trần Tri Ngộ quay đầu nhìn nàng, cười cười, “Trở về cùng Lâm Hàm đâm thọc thầy.” Cô vội vàng nói “Không phải...Thầy, thầy nói đúng.” Cô bù đầu tính toán kiến sống, đọc nhiều trang sách là hơn hai trang lo nghĩ phiền muộn, cái tâm tình này quả thực khó học vô.
Cô cũng biết mình không phải người tham học, thầm nghĩ hồ đồ qua hai năm liền tìm việc làm.
Nếu nói học nghiên cứu thật có lợi ích gì, thì ước chừng đến lúc xin việc, đàm luận lương bổng có thể nâng tiền lương lên thêm một nghìn đồng.
Nửa đường trầm mặc, đến bãi đậu xe dưới đất của trạm xe lửa, Tô Nam cầm lấy thành lý, hướng Trần Tri Ngộ nói tiếng cảm ơn.
Bốn phía ẩm ướt âm u, môt hàng đèn trắng trên đỉnh đầu, kéo dài đến xa


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡