Chương 18
vào được.
Cô đứng đó nghĩ ngợi nửa phút, đi trễ và trốn học cái nào nghiêm trọng hơn, cuối cùng vẫn liều chết gõ cửa.
Chốc lát, ‘cách’ một tiếng.
Ánh mắt Trần Tri Ngộ dừng trên người cô một thoáng, không mang theo bất kỳ cảm xúc gì “Vào đi.” Tô Nam nhanh chóng tìm một chỗ ngồi xuống, lấy máy tính xách tay ra.
Vừa rồi chạy một mạch không nghỉ, lúc này vừa ngồi xuống liền bắt đầu ho khan.
Cô lật đật che miệng lại, sợ làm ồn Trần Tri Ngộ giảng bài, cố sức nén xuống, đến lúc không thể nín được nữa mới bật ra một tiếng ho nghèn nghẹt trong cổ họng.
Đưa tay sờ ly giữ ấm, trống không, lúc nãy hối hả chạy đi đã quên lấy nước.
Đến giờ giải lao giữa buổi, Tô Nam vội vàng chạy ra phòng trà nước ở góc rẽ hành lang.
Lấy hơn nửa ly nước sôi, cô đứng trong hành lang vừa đưa lên miệng thổi vừa hớp từng ngụm nhỏ.
“Cho em nghỉ, về nghỉ ngơi đi.” Tô Nam suýt chút nữa bị sặc, quay đầu lại mới thấy Trần Tri Ngộ không biết đã đi ra từ khi nào “… Thầy Trần.” “Định ở lại quấy rầy tôi hả.” Mặt Tô Nam sung huyết đỏ bừng “Em xin lỗi…” Trần Tri Ngộ nhìn cô “Sao lại bị cảm?” “… Bị nhiễm lạnh.” “Trở trời, thời tiết thay đổi, chú ý một chút.” “… Dạ.” Cô không rõ Trần Tri Ngộ có ý gì, chỉ cảm thấy lo lắng sợ hãi.
Từ nhỏ cô đã như vậy, không biết làm cách nào để có mối quan hệ tốt với giáo viên.
Lúc họp mặt cấp ba, những người khác ai nấy đều trò chuyện vui vẻ với thầy cô chủ nhiệm, tí sửu dần mão gì đó cũng có thể tán gẫu dăm ba câu, chỉ riêng mình cô, ngồi rối rắm trong góc nhỏ của mình như một người ngoài cuộc.
Rời khỏi phòng trà nước, Tô Nam quay lại lớp thu dọn sách vở.
Còn chưa ra khỏi tòa nhà học viện, điện thoại di động đã rung lên, là tin nhắn nhóm trên wechat.
Trần Tri Ngộ ‘Phân tích ngắn gọn cơ cấu tổ chức của ngành truyền thông Trung Quốc, 3000 chữ trở lên, nộp cho đại diện lớp Tô Nam trước buổi học tuần saụ’ ‘3000 chữ…’ Tô Nam mơ hồ đánh hơi thấy ý tứ trêu chọc của anh trong đó, nhưng tính theo số giờ lên lớp quả thật cũng đã đến lúc phải làm bài tiểu luận.
Cô cầm điện thoại, trả lời một câu ‘Đã nhận được.’ Dự báo thời tiết thông báo thứ bảy trời sẽ đổ mưa, sáng sớm vừa tỉnh giấc đã nghe thấy tiếng nước mưa đập rầm rào ngoài cửa sổ.
Cô bạn chung phòng vốn có hẹn cùng đi dạo chùa Bồ Đề lập tức trật tự lui binh, bảo đổi lại cuối tuần sau trời quang mây tạnh rồi hẳn đi.
Tô Nam buồn chán không muốn viết tiểu luận, đang ngồi trên giường nghịch máy tính thì nhận được tin nhắn của Trần Tri Ngộ, giật nảy mình suýt chút nữa bật khỏi giường.
“Tài liệu em thu thập tuần trước đâu?” Cô vội vàng tìm file trong máy tính gửi qua cho Trần Tri Ngộ.
Một lát sau nhận được email trả lời ‘Được rồi.
Em có thời gian không, cầm máy tính đến văn phòng giúp tôi một việc.’ Nội tâm Tô Nam giãy dụa tranh đấu chốc lát, cuối cùng vẫn là em gái lương tâm chiến thắng đáp lại một câu ‘Dạ được.’ Không biết sao, trong tâm tưởng có phần sợ Trần Tri Ngộ.
Tô Nam cầm ô đứng ở hành lang, gõ cửa.
“Vào đi.” Tô Nam đẩy cửa ra “Thầy Trần.” Trần Tri Ngộ ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính “Tìm một chỗ ngồi đi… mở cửa, đừng đóng.” Động tác đóng cửa của Tô