Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 17

hơi thuốc, cất giọng nhàn nhạt “Kiềm chế một chút.” Trình Uyển cho xe lăn bánh, mở một bản ballad buồn rồi khẽ ngâm nga theo ‘If you missed the train I’m on You will know that I am gone You can hear the whistle blow a hundred miles A hundred miles, a hundred miles A hundred miles, a hundred miles’ Nếu em bở lỡ chuyến tàu mà tôi đi Em sẽ biết rằng tôi đã thực sự rời xa nơi này Em có thể nghe thấy tiếng còi tàu vang xa cả trăm dặm Một trăm dặm, một trăm dặm Một trăm dặm, một trăm dặm.
Trình Uyển đậu xe, đưa chìa khóa cho Trần Tri Ngộ rồi cùng anh lên nhà.
Căn nhà này mua lúc kết hôn, nhưng thi thoảng Trình Uyển mới tới đây tá túc một đêm.
Chỗ làm của cô ấy cách nơi này khá xa nên đã mua một căn hộ ở gần công ty mình.
Trong phòng khách, có đặt một cái tủ trưng bày bằng gỗ rất lớn, phía sau cánh cửa thủy tinh là vô số các loại đá đủ màu sắc được xếp đặt ngay ngắn gọn gàng.
Trình Uyển đi quanh một vòng “Lại nhiều hơn rồi.” Trên chiếc bàn bên cạnh có một hộp giấy, mở ra xem, bên trong là một khối đá màu đen.
“Đây là đá gì vậy?” Trần Tri Ngộ nhìn lướt qua “Biotit andesit, một loại đá mácma phun trào, Lâm Hàm kiếm giúp.” Nhờ Tô Nam ngàn dặm xa xôi vác tới thành phố Sùng cho anh.
Trình Uyển nghiêng người tựa vào mép bàn, nhìn các loại đất đá nham thạch, bột kết, milonit đủ màu sắc hình dạng được đánh dấu ký hiệu rõ ràng bên trong tủ trưng bày… có cái bình thường, có loại vô giá.
Bột kết – Siltstone là một loại đá trầm tích trung gian về kích thước hạt giữa cát kết sa thạch thô hơn và đá bùn nê nham /đá phiến sét mịn hơn.
– Mylonit là một loại đá biến chất động lực hạt mịn, với thành phần chủ yếu là các khoáng vật của đá có trước bị vỡ vụn ra và được nén chặt lại.
“Cậu mở triển lãm đá đi, có thể bán được mấy vé đó.” Trần Tri Ngộ phớt lờ câu nói đùa của cô ấy, đi về phòng tắm rửa.
Trình Uyển nhàn nhã đi loanh quanh, lấy một chai rượu vang đỏ của Trần Tri Ngộ ra khui.
Lúc nãy ăn cơm với người lớn trong nhà không uống, giờ vừa cầm ly lên, mơ mơ màng màng đã uống quá nửa chai.
Trần Tri Ngộ tắm xong đi ra, thuận tay cầm hộp thuốc lá trên bàn trà, rút một điếu, cúi đầu châm thuốc “Cậu chọn chính xác chai đắt nhất.” Trình Uyển cười cười, ngả người nằm xuống sofa “Không uống nữa.
Say rượu khó chịụ” Trần Tri Ngộ ngồi đối diện cô ấy, chống khuỷu tay trên đùi, hơi khom thắt lưng, nghĩ thầm, không say được cũng khó chịụ Trình Uyển quay đầu nhìn anh “Cậu nói, tớ có lui được không?” “Cậu bỏ được sao?” Quyền lực chẳng khác gì thuốc phiện, có khi chỉ vừa lỡ chạm vào là không cách nào thoát thân ra được.
Trình Uyển hỏi anh một điếu thuốc, châm lên, vẫn nằm ngửa như cũ hút một hơi, giơ cao cánh tay, nhìn đốm lửa nhỏ dần rồi tối xuống, một làn khói trắng nhạt nhòa bay bay.
Ánh mắt cô ấy mông lung nhìn cái sương khói lượn lờ như ảo ảnh kia tan vào không khí “Cả đời tớ, cứ thế này.” Thứ Năm, Tô Nam bị cảm cúm, lúc nghỉ trưa tranh thủ chợp mắt một lát nhưng vì mệt quá nên không nghe thấy chuông điện thoại báo thức.
Đến khi vội vội vàng vàng chạy tới phòng học thì đã bị muộn mười phút.
Phòng học nhỏ, không có chìa khóa… từ bên ngoài không mở cửa


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡