Chương 8
cô ngày càng nóng lên.
Đến khi anh buông cô ra, cả khuôn mặt cô đã đỏ rực như bị đốt cháy.
Việt Triều Tịch ôm lấy mặt cô, chống trán lên trán cô, giọng nói khẩn khẩn "Em chờ tôi, chỉ cho tôi nhà vệ sinh." Tần Tranh cảm thấy chân như nhũn ra, một tay chống lên tủ chén, một tay chỉ nhà vệ sinh cho anh.
Đến khi bên trong nhà vệ sinh phát ra âm thanh của vòi sen, cô mới xoay người nắm chặt lấy mặt bàn bên cạnh thở dồn dập.
Hành vi vừa rồi của anh, rõ ràng là đã đáp ứng cô rồi.
Sau khi anh ra ngoài, cô phải đối mặt với anh như thế nào cho tốt đây?
Cô hít sâu một hơi, chấn chỉnh lại suy nghĩ của mình.
Sau đó xoay người đi tới mớ tủ lạnh ra, lấy một chai rượu cocktail mà lần trước đồng nghiệp để lại, mở nắp ra uống thêm mấy ngụm.
Rượu mạnh hòa lẫn với hương đảo trong lành, cảm giác say lại một lần nữa làm tế đại thần kinh trong người cô.
Cocktail là loại rượu có tác dụng chậm, lần này cô thật sự có cảm giác say như lúc trước.
Chờ đến khi Việt Triều Tịch từ nhà vệ sinh bước ra, nhìn thấy Tần Tranh ngồi một bên sofa, ánh mắt say mà trở nên mông lung bất định.
Anh nhìn lướt qua chai rượu để trên bản trả, trong lòng thầm mắng một tiếng.
Sau đó đi đến vỗ nhẹ lên gương mặt đã đỏ hồng của cô "Tần Tranh." "Việt Triều Tịch." Cô hơi hé mắt ra nhìn, sau đó duỗi tay ôm lấy cổ anh "Ôm tôi lên giường đi." Việt Triều Tịch thoáng ngẩn người, nhưng vẫn ôm cô đi đến chiếc giường năm sau bức bình phòng.
"Sao lại uống rượu nữa rồi?" Anh cúi đầu hỏi cô.
Tần Tranh say khướt nhưng vẫn ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt mề ly nói "Nếu không uống say thì làm sao ngủ với anh?" Dưới ánh đèn mông lung xuyên từ bình phong chiếu tới, sắc mặt của Việt Triều Tịch u âm không rõ.
Một chần anh khuỵu trên giường, ngước mắt nhìn cô.
"Em chỉ là muốn ngủ với tôi thôi sao?" Em chỉ muốn ngủ với tôi thôi sao?
Nói xong câu này, Việt Triều Tịch cúi đầu im lặng nhìn Tần Tranh.
Trên tóc của anh dính nước, giọt nước theo lọn tóc rơi xuống gò mà của Tần Tranh, lại chảy dọc theo cảm rồi lượn xuống hôm cô cô.
Cảm giác dính ướt làm Tần Tranh hơi khó chịu, cô không kiên nhẫn nhíu mày.
Cô ngồi dậy, tự cởi bỏ quần ảo trên người rồi tháo đồ buộc tóc ra, để tóc xõa tung tùy ý.
Hô hấp của Việt Triệu Tịch hơi cứng lại, nhìn cô không rời mắt.
Trên người cô lúc này chỉ còn lại bộ nội y bằng ren mỏng tanh như cánh ve, một màu trắng thuần, ôm trọn bầu ngực cao ngất.
Suy nghĩ của Tần Tranh hoàn toàn bị men rượu chiếm cứ, đầu óc mơ hồ, khuôn mặt nóng bừng.
Gương mặt cô ửng hồng, ánh mắt mề mang, ngón tay hơi nâng cắm anh lên.
"Dĩ nhiên là muốn ngủ với anh rồi." Ánh mắt cô từ từ hạ xuống, nhìn những cơ bắp săn chắc sau cổ áo mở rộng của anh "Dáng người anh đẹp như vậy…" Việt Triều Tịch không có thói quen làm người bị động, anh giơ tay lên hơi dùng sức nắm lấy tay cô.
Tầm mắt Tần Tranh lần nữa chuyển sang gương mặt anh, vô thức nuốt nuốt nước miếng.
"Mặt mũi cũng đẹp trai..." Hơi rượu trong miệng cô phả thắng mặt anh, lại cắn môi nói tiếp "Giọng nói còn dễ nghe nữa chứ…" Tần Tranh hơi nghiêng đầu, hôn lên yết hầu của anh "Rất thích nghe giọng nói của anh." Cả người Việt