Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

Tịch nắm lấy tay cô nhắm chuẩn vào ổ khóa, một âm thanh thanh thúy vang lên, xoay chuyển mở khóa cửa.
Căn phòng do công ty cung cấp là một phòng đơn hơn 40 m2, từ cửa chính đi vào sẽ là phòng bếp và một phòng khách nhỏ.
Phòng ngủ của cô được ngăn cách bởi một bức bình phong, bên cạnh còn có một chiếc sofa dành cho hai người.
Bởi vì cô còn muốn dọn về căn hộ kia nên cũng không chuyển quả nhiều đồ từ Thanh Đông về, do đó đồ đạc trong phòng rất ít, nhưng vô cùng ngăn nắp sạch sẽ.
Cô không dám mở đèn sáng, chỉ mở ngọn đèn sàn đặt cạnh ghế sô pha, bên ngoài được bao phủ bởi một chiếc sàng tre hình trụ màu vàng nhạt.
Ánh sáng nhu hòa từ những khe hở tỏa ra bên ngoài.
Tạo hình của chiếc đèn thật sự độc đảo, Việt Triều Tịch không nhịn được nhìn thêm một lúc.
Tần Tranh lấy cho anh một ly nước rồi nói với anh "Cái bên ngoài là tôi mang từ Hà Nội về." Là vào ba năm trước, sau khi cô chặn Việt Triều Tịch, trước khi đến Thanh Đồng làm việc cô đã đến Việt Nam, nhìn thấy sảng tre thì rất thích, bèn mua về dùng để chụp đèn bản.
Việt Triều Tịch uống một ngụm nước, ánh mắt lại nhàn nhạt nhìn về phía cô.
Dưới ánh mắt đánh giá của anh, Tần Tranh hơi nghiêng người, nhìn về phía tủ chén ở phòng bếp.
"Cậu có muốn uống chút gì để giải rượu không?" "Không cần." Giọng nói trầm thấp của Việt Triều Tịch vang lên.
Anh cũng không muốn thấy cô hoàn toàn tỉnh táo, bởi vì một khi cô tỉnh táo, có lẽ cô sẽ hối hận về hành động của mình đêm nay, một lần nữa muốn chấm dứt với anh.
Tần Tranh cảm thấy giọng nói của anh dường như không mấy kiên nhẫn, trong lòng cô vô thức rùng mình, không biết nên nói gì cho phái.
Ánh mắt anh nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, sau đó ngửa đầu uống hết sạch nước trong ly.
Tần Tranh nhìn lướt qua sườn cố đang ngửa lên của anh, yết hầu dưới lớp da dang lăn tròn, gợi cảm đến không nói nên lời, tim cô bỗng chốc lại đập kịch liệt.
Anh cầm ly không đứng dậy đi về hướng cố, vượt qua cô rồi đặt chiếc cốc lên mặt bàn.
Cảnh tay chuẩn bị rút lại thì đột nhiên bị Tần Tranh nắm lấy.
Tay áo của anh được xắn lên tới khuỷu tay, lộ ra đường cong cánh tay săn chắc.
Ngón trò của Tần Tranh dọc theo cánh tay anh đi thắng xuống dưới, khi lướt tới cổ tay anh, cô nhìn thấy ở nơi đó có một nốt ruồi.
Ngón tay cô dừng lại, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve nốt ruồi đó.
Cô nhẹ giọng nói "Đêm nay ở lại với tôi được không?
Tôi không muốn ở một mình…" Lời còn chưa nói xong, Việt Triều Tịch đã ôm lấy mặt cô, lấp kín lời nói tiếp theo của cô.
Anh hôn vừa gấp gáp vừa hỗn loạn, không chút bài bản, đầu lưỡi mang theo ý tứ dò xét đi vào trong khoang miệng cô.
Tần Tranh `ưm\' một tiếng, nắm lấy lớp quần áo ở sườn eo anh.
Cô hoàn toàn không kịp nếm trải nụ hôn này, chỉ biết anh đang hung hăng chiếm lấy từng ngóc ngách trong khoang miệng cô, liếm mút hơi thở của cô.
Dường như muốn dùng nụ hôn này tiêu hao hết sức lực của cô, để cô không nói lên bất kỳ thứ gì, cả kể những lời anh không muốn nghe cô nhắc tới.
Anh hôn rất lâu, môi lưỡi nóng bóng không ngừng đây đưa, trong miệng của hai người đều là mũi rượu, Tần Tranh cảm thấy thân thể của


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡