Chương 8
Tình tiếp tục thúc giục.
Thẩm Phù Bạch bất đắc dĩ buông Thẩm Niệm Niệm ra, thấp giọng cảnh cáo bên tai cô: "Nếu để Tiêu Tình phát hiện anh ở đây, anh liền lấy mạng em." Thẩm Niệm Niệm vốn bị hôn đến choáng váng đầu óc, nghe hắn hù dọa như vậy, người cũng tỉnh táo hơn rất nhiều, vội vàng đáp lại: "Đừng...
đừng vào, con đã...
ừm...
ngủ rồi..." Thẩm Phù Bạch ngoại trừ bỏ xúc tu đặt trong miệng cô, đám xúc tu còn lại cũng chưa kịp rút về.
Hắn muốn cũng rút không được, dù sao thân thể còn chưa đủ đã nghiền.
Mà Thẩm Niệm Niệm trong lúc nói chuyện thân thể còn đang run rẩy, biên độ động tác lớn đến mức cọ vào xúc tu trong quần lót, thanh âm nói chuyện mang theo kiều mỵ không tự chủ được.
Xúc tu cũng lần đầu tiên nếm được mùi vị này, Thẩm Phù Bạch nghe được thanh âm của Thẩm Niệm Niệm, lại nhịn không được cọ xát ở chỗ hoa huyệt của cô.
Hắn cũng không biết tại sao, giống như không nhịn được muốn vuốt ve Thẩm Niệm Niệm.
Hai chân Thẩm Niệm Niệm không thể khống chế khép lại, nhẹ giọng nói: "Chờ một chút…" Cô biết cầu xin tha thứ cũng vô dụng, chỉ có thể bảo đối phương chờ một chút, ít nhất, đợi đến khi mẹ đi rồi.
Tay Tiêu Tình đặt ở tяên cửa buông lỏng: "Vậy sao vừa rồi mẹ nghe được thanh âm của con?" Thân thể Thẩm Niệm Niệm vặn vẹo theo xúc tu: "Là...
là côn trùng...
ừm… con bị...
dọa, sợ...
ừm…" Trầm Phù Bạch sợ Trầm Niệm Niệm lại ngất đi, không dám hút nữa, cẩn thận đón lấy Trầm Niệm Niệm.
"Anh trai…ưm…a…" Từ nhỏ thanh âm của cô đã nhỏ nhẹ mềm mại, trong ánh mắt tràn đầy nước mắt, dù cho làm sai cái gì, hoặc là muốn cái gì, người trong nhà đều có thể thỏa mãn cô, sẽ không trách cứ cô làm sai bất cứ chuyện gì, từ trong xương cốt cô đã dùng chiêu này như át chủ bài, ở trước mặt anh trai cũng nhịn không được tranh thủ xuất chiêu.
"Vậy mẹ vào giúp con bắt côn trùng nhé." "Không cần!" Thẩm Niệm Niệm khẩn trương nhìn ra cửa: "Đã...
đã bay đi rồi ạ...
ừm…" Lúc này so với Thẩm Phù Bạch, Thẩm Niệm Niệm còn không muốn để cho người nhà phát hiện hơn, cho nên Thẩm Phù Bạch ngược lại không lo lắng quá nhiều như vậy, còn đang thích thú nghiên cứu chỗ làm cho hắn nghiện kia.
Nơi hương dịch chảy ra là một cái lỗ nhỏ đặc biệt, nếu đi vào, ước chừng có thể ăn được nhiều hơn.
Thẩm Phù Bạch tìm được lỗ nhỏ, xúc tu dạo qua bốn phía xung quanh lỗ nhỏ một vòng, cọ chất lỏng trong suốt, còn chưa thỏa mãn, đẩy lỗ nhỏ muốn vào trong.
"Không…" Thẩm Niệm Niệm kiễng chân, ý đồ rời xa xúc tu đang xâm phạm mình kia.
Đã mười phút trôi qua kể từ khi Thẩm Phù Bạch đút chất lỏng không rõ cho Thẩm Niệm Niệm, chất lỏng cũng không được nhiều lắm, chất độc chỉ có một lượng rất nhỏ, hơn nữa Thẩm Niệm Niệm đã bị kinh hãi quá độ, hiện tại tỉnh táo không còn nhiều lắm.
Cô vừa lo lắng anh trai thật sự cắm xúc tu vào thân thể, vừa lo lắng mình phát ra âm thanh kỳ quái gì đó khiến mẹ nghe được muốn vào cửa, tinh thần khẩn trương cao độ, kẹp chặt hai chân đồng thời vểnh tai lên, xúc tu vặn vẹo muốn vào trong lại một lần nữa đánh tan tinh thần của cô.
"Không có việc gì là tốt rồi." Tiêu Tình cuối cùng cũng nói để Thẩm Niệm Niệm thả lỏng một chút: "Vậy con ngủ tiếp đi, mẹ không quấy rầy con nữa." Thẩm Niệm Niệm thậm chí không có cách nào phân tâm nghe tiếng bước chân rời đi của mẹ, xúc tu