Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

cũng có âm mũi яên rỉ thoát ra ngoài.
Chẳng biết tại sao, Thẩm Phù Bạch nhìn thấy cô như vậy giống như càng hưng phấn hơn một chút, thời điểm giác hút đi qua nhịn không được dán vào hoa hộ của cô đâm xuống.
"Á ưm…" Khoái cảm mãnh liệt dâng trào mà đến, thân thể mềm mại còn chưa kịp thích ứng với sự vuốt ve nơi núm √υ" cùng kích thích bò qua thân thể, đã bị ép thừa nhận khoái cảm khi a^ʍ hộ bị người ta dùng miệng hút.
Trong nháy mắt đầu của Thẩm Niệm Niệm trống rỗng một mảnh, thân thể bị khoái cảm chiếm lĩnh, cô ngửa cổ, há miệng thét chói tai, cô không biết tiếp tục như vậy cuối cùng là cái gì, chỉ cảm thấy mình sắp chết.
Thẩm Phù Bạch không nghĩ tới cô bị đút chất lỏng có độc của mình còn có thể lớn tiếng như thế, vội vàng dùng xúc tu ngăn chặn miệng nhỏ đang kêu яên sợ hãi của em gái.
Nhưng chính cô cũng không ngậm miệng lại được, làm sao có thể cắn được Thẩm Phù Bạch.
Chỉ là sau khi thân thể cô cứng ngắc một chút, cái miệng phía dưới bỗng nhiên bắt đầu nhanh chóng phun ra nuốt vào co rút lại, vào lúc này cũng đột nhiên bắt đầu phun ra lượng lớn chất lỏng, hắn thậm chí không kịp hấp thụ, đã bị phun ướt xúc tu khắp nơi.
Mãi sau khi hắn theo bản năng dùng xúc tu hấp thu chất lỏng, xúc động mới giảm bớt rất nhiều, sau khi hấp thụ đủ, hắn phát hiện Thẩm Niệm Niệm bỗng nhiên không có động tĩnh, ngẩng đầu nhìn lên, cô đã ngất đi.
Cốc cốc cốc......
Đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa, Thẩm Phù Bạch hoảng sợ.
"Niệm Niệm, làm sao vậy?" Là giọng nói của mẹ Thẩm Niệm Niệm… ====================================================================== Thẩm Niệm Niệm đã bất tỉnh, không có cách nào đáp lại Tiêu Tình.
May mà Thẩm gia từ trước đến nay tôn trọng quyền riêng tư của Thẩm Niệm Niệm, dưới tình huống không được cho phép, bình thường sẽ không dễ dàng vào cửa.
Nhưng vừa rồi giọng nói của Thẩm Niệm Niệm quả thật không nhỏ, nếu không nhận được câu trả lời của cô, có thể xông vào hay không cũng không nhất định.
"Niệm Niệm?" Tiêu Tình lại gõ cửa.
Thẩm Phù Bạch hơi có chút hoảng hốt, nghĩ có nên giết chết hai người hay không, nhưng hắn vừa mới hút mùi thơm tяên thân thể Thẩm Niệm Niệm, hung hăng qua cơn nghiện, lúc này muốn giết chết cô, đã có chút luyến tiếc.
Phải đánh thức em ấy trước đã.
Thẩm Phù Bạch thu hồi xúc tu đặt trong miệng cô, dưới tình thế cấp bách, cũng không có biện pháp gì, chỉ đành dán đôi môi của mình lên.
Lúc ngất đi, hẳn là nên truyền không khí.
Thẩm Phù Bạch cũng không biết có nên truyền khí hay không, chỉ sợ cô cứ như vậy chết ở chỗ này.
Môi của Niệm Niệm ấm áp mềm mại, mang theo một loại hương vị so với mật ong ngọt ngào càng làm cho người ta si mê, Trầm Phù Bạch cảm giác kinh ngạc, lúc dán lên cư nhiên còn như xuất hiện dòng điện chuyển động khiến thần kinh tê liệt, hắn cơ hồ cho rằng Trầm Niệm Niệm cũng giống như mình là dị loại, có được một ít năng lực đặc thù, như có khả năng thu hút người khác, làm cho môi của hắn vừa dán lên liền không thể rời khỏi.
Toàn thân cô từ tяên xuống dưới đều mang theo mùi thơm tràn đầy, lúc hôn lại càng truyền sâu đến bên trong miệng Thẩm Phù Bạch, hắn khống chế chính mình không đi hút nước bọt trong miệng Thẩm Niệm Niệm, chuyên tâm hô hấp cho cô.
"Ưm ưm…" Thẩm Niệm Niệm cau mày, tựa hồ có chút tỉnh táo trở lại.
"Niệm Niệm, nếu con không lên tiếng, mẹ vào đây." Thanh âm Tiêu


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡