Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

không hợp ý chú thôi.” “Làm gì có chuyện đó.” Chủ nhiệm Từ dường như đã cởi mở hơn nhiều, ông nhìn cô rồi gật đầu liên tiếp ba cái.
“Tiểu Uyển, cháu về đây cũng được 3 năm rồi, tôi đã quan sát cháu từ lâu, công việc cháu làm rất chắc tay...
Dạo này mọi người đều đang bận rộn chuyện bình xét thi đua, cháu có suy nghĩ gì không?” Lòng Vệ Uyển khẽ chấn động.
Lãnh đạo chẳng bao giờ tự nhiên tán gẫu với bạn, lời nào nói ra cũng đều chứa ẩn ý, phải tự mình nghiền ngẫm lấy.
“Thưa chú, nếu nói không có suy nghĩ gì thì là cháu không trung thực với chú rồi.
Nhưng trong phòng mình, đương nhiên cháu sẽ ưu tiên đề xuất chú đầu tiên.” Vào thời điểm mấu chốt, tuyệt đối không được dùng bộ dạng khiêm tốn quá mức.
Bạn quá khiêm tốn, người ta sẽ nghĩ bạn không có năng lực, không đủ dũng khí để gánh vác trọng trách.
Nhưng cũng không được để lộ vẻ nôn nóng hám lợi, quan trọng nhất vẫn là phải bày tỏ lòng trung thành.
“Tốt, cháu khá lắm.
Còn về Tiểu Lưu, cậu ta làm việc cũng được, mỗi tội cái miệng hơi dài hay ngồi lê đôi mách , cháu hiểu ý tôi chứ?” Bước ra khỏi phòng, Vệ Uyển có một cảm giác hưng phấn bay bổng, không thực chút nào.
Cô rất muốn gọi điện cho mẹ để báo tin vui này, nhưng lại thấy không nên vui mừng quá sớm, nhỡ đâu đây chỉ là một lần khảo sát riêng của Chủ nhiệm thì sao.
Biết đâu ông ấy cũng nói những lời tương tự với Tiểu Lưu thì sao.
Mãi đến cuối tháng 12, kết quả bình xét thi đua được công bố, Vệ Uyển có tên trong danh sách.
Nửa tháng sau đó, Chủ nhiệm Từ xin nghỉ ốm, ông đề xuất Vệ Uyển làm Quyền Chủ nhiệm và cấp trên cũng đã phê duyệt.
Chủ nhiệm Từ bàn giao lại toàn bộ hồ sơ cho Vệ Uyển, không quên dặn dò Tiểu Lưu phải phối hợp tốt với cô trong quá trình làm việc.
“Bản báo cáo này bên trên đang cần gấp, cháu đem qua đó đi.” Vệ Uyển đáp vâng.
Sau khi Chủ nhiệm Từ rời đi, cô cầm tập tài liệu vừa in xong, ngồi thẫn thờ một lúc.
Mấy tờ giấy sạch tinh tươm còn vương mùi mực in trên tay cô lúc này như thể đang dính lửa, có chút nóng bỏng tay.
Có lẽ Giám đốc Tạ đã sớm quên mất khoảnh khắc hôm đó rồi nhỉ?
Chẳng phải cô đang muốn kiểm chứng thái độ của anh sao, đây chính là cơ hội tốt nhất.
Nghĩ vậy, Vệ Uyển hít một hơi thật sâu rồi đứng dậy đi lên tầng 6.
Văn phòng Giám đốc nằm ngay gian đầu tiên ở góc hành lang, cánh cửa đôi lớn màu xanh rêu mang phong cách cổ điển.
Lúc này bên trong vô cùng yên tĩnh.
Vệ Uyển gõ cửa bước vào, Giám đốc Tạ đang ngồi sau chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ hắc đàn, cúi đầu viết gì đó.
Từ góc độ của mình, Vệ Uyển đặc biệt chú ý đến sống mũi cao và thẳng như vách núi của người đàn ông ấy, phía trên là gọng kính bạc thanh mảnh.
Đôi môi anh rất mỏng.
Bên tay trái đặt một chiếc gạt tàn, bên trong là điếu thuốc đang cháy dở.
“Thưa Giám đốc Tạ, đây là bản báo cáo tổng kết năm về công tác phòng chống dịch bệnh tại huyện Thuần Hóa mà anh cần ạ.” Giọng Vệ Uyển rất khẽ, cô vẫn chưa chắc chắn mình nên dùng tông giọng hay âm lượng thế nào để đối thoại với vị sếp tổng này.
Giám đốc Tạ dường như hơi ngạc nhiên nên khựng bút lại một chút.
Anh ngẩng đầu lướt nhìn cô một cái, rồi


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡