Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

anh ta.
Nay cô và Chương Thừa lại bất đồng quan điểm, liệu điều này có khiến Giám đốc Tạ nảy sinh ác cảm với cô không?
Việc phỏng đoán quan điểm và thái độ của lãnh đạo vốn là một “khóa học” tu dưỡng không thể thiếu để sinh tồn ở chốn công sở.
Cái khoảnh khắc châm lửa ấy, dù thế nào Vệ Uyển cũng không thể xua tan khỏi tâm trí.
Lồng ngực cô thắt lại.
Loại tép riu như cô chẳng thể nào bất thình lình xông đến trước mặt lãnh đạo mà hỏi rằng “Thưa sếp, sếp thấy tôi làm sai chỗ nào xin cứ chỉ dạy, tôi sẽ sửa ngay.” Cô chưa đủ tư cách đó, ngay cả tư cách để nói chuyện phiếm đời thường với người đứng đầu cơ quan cũng không có.
Nhưng trớ trêu thay, cái khoảnh khắc ấy lại xảy ra.
Vệ Uyển vừa lái xe đi làm, vừa suy nghĩ cách để kiểm chứng thái độ và cái nhìn của lãnh đạo đối với mình.
Cô cần một cơ hội để thăm dò.
Nhưng loại cơ hội này chẳng bao giờ tự nhiên dâng đến tận tay.
Việc mất tập trung khi lái xe đã khiến cô lỡ vượt đèn đỏ.
Sau khi đánh xe vào bãi đỗ, Vệ Uyển gục đầu xuống vô lăng một hồi lâụ Cô bị loạn tâm rối trí rồi.
Thế này không được, tự mình “làm rối đội hình” tuyệt đối không phải là cách hành xử khôn ngoan.
Nghĩ kỹ lại, nếu Giám đốc Tạ thực sự thấy phản cảm, anh hoàn toàn chẳng việc gì phải châm lửa cho cô.
Vậy thì, cô không nên quá bi quan.
Mọi chuyện cứ thế trôi qua một cách tẻ nhạt suốt nửa tháng, đại hội bình xét thi đua của Sở sắp sửa diễn ra theo đúng kế hoạch.
Chương Thừa vẫn còn giận cô.
Có vô tình chạm mặt ở hành lang, anh ta cũng coi như không nhìn thấy.
Vệ Uyển cảm thấy cứ thế này mãi không ổn, cô định bụng sau giờ làm sẽ qua ký túc xá thăm Chương Thừa, tốt nhất là tìm cách tháo gỡ nút thắt trong lòng anh ta.
Chuyện bình xét thi đua không phải là trò đùa.
Mỗi một lần đều là cơ hội quý giá, một nhân viên quèn không có vốn liếng để tiêu tốn thời gian Trì hoãn thêm một năm là cơ hội lại giảm đi một phần.
Vệ Uyển đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan làm thì Chủ nhiệm Từ gõ gõ lên bàn gọi cô “Tiểu Uyển, ở đây có bản báo cáo cần cháu chỉnh sửa một chút.” Cô lập tức đặt túi xách và điện thoại xuống, đáp “Vâng, không vấn đề gì ạ.” Chủ nhiệm Từ cũng chưa về, ông vẫn đang ngồi đối chiếu gì đó trên máy tính, mãi cho đến khi một nhân viên khác rời đi, ông mới nở nụ cười với Vệ Uyển.
“Lại đây, ngồi đi, chúng ta uống chén trà.” Vệ Uyển chủ động tiến lại dọn dẹp bàn trà.
Lãnh đạo muốn uống trà thì không đời nào có chuyện trà pha sẵn đợi bạn, tất cả đều đòi hỏi bạn phải có sự tinh ý.
Nước sôi, Vệ Uyển thuần thục thực hiện một lượt tráng trà bằng bộ đồ trà đạo, đến lượt thứ hai, cô cầm chiếc ấm sứ trắng rót dòng nước trà xanh biếc, trong vắt vào những chiếc chén nhỏ.
“Ngồi đi, đừng luôn tay luôn chân nữa.” Chủ nhiệm Từ 45 tuổi, mái tóc thưa để kiểu rẽ ngôi lệch.
Ông là người không mấy nổi bật trong Sở, đã ngồi ở vị trí này cũng được 10 năm rồi.
Ông châm một điếu thuốc, cười nói “Tiểu Uyển pha trà khéo thật đấy.” Vệ Uyển khéo léo đáp lời “Trước đây bố cháu cũng rất thích uống trà nên cháu có học lỏm một chút.
Chỉ cần chú thích là được, cháu chỉ sợ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡