Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

mãn với cuộc đời.
Bao thuốc của Chương Thừa bỏ quên trên bậc cầu thang, Vệ Uyển thẫn thờ ngồi xuống, rút một điếu định châm nhưng lại không có bật lửa.
Một đốm lửa màu cam rực khẽ đưa lại gần từ phía bên cạnh, một bàn tay lớn với những ngón thon dài, trắng trẻo đang khum lại che lửa.
Vệ Uyển giật mình quay sang nhìn, đầu óc bỗng chốc trống rỗng.
Cô suýt nữa thì trượt chân khỏi bậc thang, may nhờ có cánh tay vững chãi kịp thời giữ chặt lấy.
Vệ Uyển cuống cuồng đứng dậy, căng thẳng đến mức nuốt nước bọt khan, ngập ngừng cất tiếng chào đầy cung kính “Chào Giám đốc Tạ.” Ngọn lửa trên tay Tạ Ninh vụt tắt, lối thoát hiểm lại chìm vào không gian mờ ảo, thế nhưng gương mặt người đàn ông trong khoảnh khắc ấy đã kịp in hằn vào đồng tử của Vệ Uyển.
Vẻ điển trai của Tạ Ninh là điều không cần bàn cãi, trong đôi mắt sâu thẳm ấy toát lên sự tĩnh lặng và điềm đạm.
Anh khẽ mỉm cười, một gương mặt như thế đấy.
Nhưng dù nụ cười có vẻ gần gũi đến đâu cũng không thể che giấu được uy quyền tuyệt đối toát ra từ con người này.
Vệ Uyển lúng túng giải thích theo kiểu “lạy ông tôi ở bụi này” “Tôi...
bình thường tôi không hút thuốc đâụ” Tạ Ninh gật đầu, một khoảng lặng kéo dài như vô tận bao trùm, dù thực tế chỉ trôi qua vài giây.
Anh nói “Không sao, cô cứ hút đi.” Nói rồi anh lại bật lửa, đưa về phía cô.
Vệ Uyển lại ngửi thấy mùi hương thanh khiết, man mát ấy.
Cô không dám ngẩng đầu, chỉ đành đưa tay theo bản năng khum lại đón lấy ngọn lửa.
Tiếng sợi thuốc cháy lách tách khe khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Cả đêm ấy Vệ Uyển không sao chợp mắt được.
Từ sau khi tốt nghiệp đại học cô đã dọn ra khỏi nhà do bị Từ Hoài ép buộc.
Từ Hoài không thể chịu đựng được việc cô nằm ngoài tầm mắt của mình.
Ngày ngày anh ta băng qua nửa thành phố để đưa đón cô đi làm, canh chừng nghiêm ngặt không để cô có bất kỳ cơ hội nào tiếp xúc với người khác giới.
Hồi đó Vệ Uyển làm việc tại chi nhánh Trung tâm Kiểm soát Bệnh tật CDC , công việc hành chính sáng đi tối về, nếu không bận thì ba bốn giờ chiều đã có thể tan làm.
Nói về tiền đồ thì khó mà có được, chẳng qua chỉ là đi làm để lấy thâm niên.
Từ Hoài bảo thế cũng tốt, dù sao bọn mình cũng sắp kết hôn rồi, sau này nhà có con nhỏ, cũng cần có một người chăm sóc.
Lúc bấy giờ, Vệ Uyển vui vẻ chấp nhận kế hoạch tương lai đó, bởi vì cấu trúc gia đình của cô chính là như vậy.
Mẹ Vệ là một người phụ nữ vừa đơn thuần vừa dịu dàng.
Sau khi kết hôn với bố cô là ông Vệ Chính Đình, bà trở thành một bà nội trợ toàn thời gian, ở nhà chăm chồng dạy con cũng thấy rất hạnh phúc.
Bố cô bận rộn sự nghiệp bên ngoài, dù có về muộn đến đâu cũng sẽ ghé qua phòng ngủ xem con gái thế nào.
Qua khe cửa, Vệ Uyển nhìn thấy ánh đèn vàng ấm áp nơi phòng khách, nghe thấy tiếng bố mẹ trò chuyện khe khẽ bên ngoài, rồi mẹ sẽ bật cười nhè nhẹ.
Mẹ không bao giờ can dự vào công việc của bố.
Nếu có khách đến nhà, bà sẽ tiếp đãi chu đáo, vẹn toàn trên cương vị chủ nhà.
Khi không có khách, bà dồn hết tâm trí chăm lo chồng con.
Tình cảm của họ là kiểu bình lặng mà bền lâu, mấy chục năm vẫn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡