Chương 5
thúc từ lâu rồi.” Lại Trường Hồng thở dài một tiếng, vò tóc cô “Bé ngốc.” Ngày ấy bọn họ đều phản đối Từ Hoài và Vệ Uyển ở bên nhau, không vì lý do gì khác ngoài việc Từ Hoài quá đẹp trai.
Cái đẹp của anh ta mang tính công kích và ẩn chứa tâm cơ thâm hiểm, tựa như một liều thuốc độc mà người bình thường chẳng ai dám chạm vào.
Từ Hoài bắt đầu theo đuổi Vệ Uyển từ năm cấp ba, ròng rã suốt 3 năm trời, lên đại học họ mới chính thức yêu nhaụ Tính thêm 2 năm sau khi tốt nghiệp, tổng cộng là 5 năm gắn bó.
Từ Hoài vốn dĩ chẳng coi hai người bạn của cô ra gì, nhưng đối với Vệ Uyển, anh ta lại cưng chiều hết mực, cung phụng mọi thứ.
Vệ Uyển từng ngỡ rằng họ sẽ kết hôn, rồi có con, xây dựng một gia đình hạnh phúc nhất thế gian.
Thế nhưng 3 năm trước, Từ Hoài đã kết hôn với cháu gái của Thứ trưởng Bộ Tài chính, giờ đây anh ta đã là Phó Thị trưởng.
Chớp mắt một cái, Chương Thừa đã đến làm việc tại Sở Y tế được nửa năm.
Mọi người từ chỗ ban đầu luôn tâng bốc anh ta, giờ đã bắt đầu xì xào bàn tán đầy thành kiến sau lưng.
Mối quan hệ yêu đương giữa anh ta và Vệ Uyển cũng chẳng “thuận buồm xuôi gió”, quen nhau mấy tháng trời mà anh ta còn chưa được hôn cô lấy một lần.
Chương Thừa nhắn tin, bảo Vệ Uyển ra lối thoát hiểm đợi mình.
Vệ Uyển tranh thủ ghé qua, hỏi có chuyện gì.
Chương Thừa nồng nặc mùi thuốc lá, anh ta nói “Anh không muốn ở lại đây nữa.
Vốn dĩ anh được phân về đơn vị cấp hai để làm chuyên môn, rất đúng với chuyên ngành của mình, còn bây giờ...” Vệ Uyển giúp anh ta chỉnh lại mái tóc rối bù “Bây giờ thì sao?” Chương Thừa vẻ mặt đầy phiền muộn “Ở chốn này chẳng có việc gì ra hồn cả Ngày nào cũng chỉ văn bản với báo cáo, rồi ngồi đợi đến giờ tan tầm, có ý nghĩa gì đâu?” “Mới đầu ai cũng thế cả, phải kiên trì, phải nhẫn nại thôi.
Vừa hay ai cũng muốn leo lên cao, anh lại cứ muốn đi xuống, mọi người sẽ nhìn anh thế nào đây?” Chương Thừa là người trọng sĩ diện nhất, anh ta chậm chạp gật đầu, bởi anh ta không thể chịu đựng được việc bị người khác coi thường.
“Sắp tới đợt bình xét thi đua rồi, anh có dự tính gì chưa?” Vệ Uyển hỏi.
Chương Thừa vò đầu bứt tai “Dự tính gì cơ?
Ba cái trò tính toán vụn vặt của mấy người đó ai mà chẳng nhìn ra?
Cứ tranh giành nhau mấy cái thứ bé tin hin như hạt vừng hạt đỗ đó thì có ích gì?” Vệ Uyển dù có kiên nhẫn đến mấy, nhất thời cũng không biết phải nói gì hơn.
Một lúc sau cô mới tiếp lời “Chủ nhiệm của các anh sắp nghỉ hưu rồi, chú ấy sẽ không tranh giành gì đâu, nhưng Chu Hằng ở văn phòng anh chắc chắn sẽ tranh suất đó.
Đây là thời điểm mấu chốt nhất, anh đừng có nhường anh ta.” Chương Thừa bỗng bùng nổ “Vệ Uyển Trong mắt em, anh là loại tiểu nhân chỉ biết luồn cúi, mưu lợi sao?
Loại thấp hèn như hắn ta mà cũng xứng để anh phải đi tranh giành đấu đá à?” Nói xong, anh ta hằm hằm bỏ đi.
Vệ Uyển tựa lưng vào tường, đầu đau như búa bổ.
Cô cảm thấy mình và Chương Thừa có lẽ đã đi đến hồi kết rồi.
Thứ cô cần tìm là một người chồng vững chãi để nương tựa, chứ không phải một cậu trai vẫn còn đang ở giai đoạn bất