Chương 9
số mệnh đã viết sẵn, cái gì đến ắt phải đến.
Tiểu Dạ Oanh từng nổi danh lừng lẫy, ngàn vàng khó cầu một khúc nhạc, sau khi sinh Thư Yểu liền bắt đầu triền miên trên giường bệnh, đúng ngày cô đầy tháng thì ngủ mãi không tỉnh.
Chẳng biết bao nhiêu hàng xóm láng giềng lúc trà dư tửu hậu đã thêu dệt, nói rằng Nghĩa An Hội làm nhiều việc ác, tạo quá nhiều nghiệp chướng, khó khăn lắm mới có được mụn con thì phải dâng vợ cho Diêm Vương đền mạng.
Vong hồn dưới đất đòi mạng, cũng không biết ông trùm kia sao có thể ngủ yên hằng đêm.
Lại nói Thư Long tuổi quá nửa đời người mới có một mụn con gái, không có con trai coi như tuyệt hậu, người đời lắc đầu than thở, đều là báo ứng cả.
Từ nhỏ không mẹ dạy không mẹ nuôi, sống chung với một nhà toàn phụ nữ, suốt ngày đấu đá, mồm năm miệng mười.
Thứ cô có thể nắm chặt chỉ có tình thương nông cạn và mong manh của Thư Long.
Ngày ngày làm nũng tỏ ra ngoan ngoãn, miệng ngọt chết người, nếu không có từng tiếng "Cha ơi, cha à" kia...
Thì làm sao dỗ được ông trùm Nghĩa An Hội nửa đời chưa từng thấy mặt con coi cô như tâm can bảo bối mà cưng chiềụ Vậy mà nay trời cũng đổi gió, tất cả mọi thứ của cô đều sắp bị kẻ từ đâu chui ra là Lý Hành cướp mất.
Thư Yểu hiểu rõ hơn bất cứ ai, và cũng thấu đáo hơn cả, rằng cha cũng chẳng thương cô nhiều đến thế.
Cưới mười mấy bà vợ bé mới sinh được mụn con gái lúc về già, nếu không có cái danh phận này, ai thèm liếc mắt nhìn cô lấy một cái?
Cô là con gái duy nhất của cha.
Đó là vốn liếng duy nhất để cô có thể hống hách ngang ngược, tùy hứng làm bậy.
Cô đã vắt óc tìm cách tra lai lịch của hắn, tra đến tận khu ổ chuột Cửu Long Trại, tra ra bà mẹ già làm 'lâu phượng' của hắn.
Mẹ hắn đã là gái đứng đường, cô nhất định phải tìm ra bằng chứng, chứng minh hắn tuyệt đối không phải con ruột của cha.
Ôm mặt khóc một trận đã đời cho thỏa nỗi lòng, vừa quay đầu lại thì đối tượng mà cô trăm phương ngàn kế muốn tính kế đang đứng ngay sau lưng.
Một thân áo trắng như tuyết, một bộ da cốt đẹp đẽ, sạch sẽ và trong suốt.
Giữa màn đêm, hắn đứng bất động tựa như một pho tượng ngọc lưu ly.
Không biết hắn đã lặng lẽ nhìn cô bao lâu, nghe được bao nhiêu tiếng khóc thương tâm rồi.
Thấy cô nhìn sang, hắn mới chớp mắt, đầu ngón tay lóe lên đốm đỏ tươi, búng nhẹ tàn thuốc, vẻ mặt thản nhiên đi về phía cô.
Kẻ thù gặp nhau, đỏ cả mắt.
Thư Yểu mặt đầy cảnh giác, quệt mạnh lau khô nước mắt, nhất quyết không chịu để lộ nửa điểm nhếch nhác yếu đuối "Anh đến đây làm gì?" Lý Hành che một chiếc ô, châm một điếu thuốc, rít rất chậm.
Làn khói lượn lờ che khuất đôi mắt hắn, hắn nhìn cô xuyên qua màn sương, cái gọi là 'ngắm hoa trong sương', có lẽ cũng chỉ đến thế này là cùng "Dự báo thời tiết nói, Hồng Kông đêm nay có mưa.
Theo tôi về." Theo hắn về?
Hắn cũng xứng sao?
Thư Yểu nhìn hắn, ông trời hẳn là vô cùng ưu ái hắn, ban cho hắn cốt cách cao quý, dung nhan thanh tú, lại khuyến mãi thêm đôi mắt hẹp dài đuôi xếch đa tình.
Rõ ràng là dung mạo phong lưu uyển chuyển, nhưng hắn lại cố tình đè thấp xương lông mày, họa lên vẻ lạnh lùng đạm bạc, thêm vào đó