Chương 8
Nhị Ca.
"Con gái à, từ nhỏ đến lớn, trang sức túi xách mới nhất, quần áo phụ kiện Paris, cho con học trường danh tiếng đi đường ngay nẻo chính, những gì cha chưa được hưởng đều cho con hết, có bao giờ để con thua thiệt đâu Nữ sinh trung học cứ chạy vào đám đàn ông ra cái thể thống gì?
Đừng có học cái thói hư hèn hạ của bọn chúng, mau về ngay " "Nhưng mà...
nhưng mà..." Chưa đợi cô nói hết câu 'nhưng mà', đầu dây bên kia đã cúp máy, chỉ để lại một câu "Ngày mai không thấy con ở nhà thì tiền tiêu vặt tháng này một xu cũng không có." Thư Yểu từ nhỏ đã được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, có bao giờ bị ghẻ lạnh thế này, trong lòng tủi thân muốn chết.
Ngước mắt nhìn lên, cả phòng chẳng ai thèm nhìn cô, tất cả đều vây quanh Lý Hành uống rượu tán gẫu, bàn chuyện quy hoạch Mỹ Hoa, mở miệng là 'Hành ca', ngậm miệng là 'Đại ca'.
Nào còn ai để ý đến vị đại tiểu thư này nữa?
Thế giới ầm ầm sụp đổ.
Tất cả mọi người đều hướng về phía Lý Hành, không ai để ý cô, không ai quan tâm cô, ngay cả người cha yêu thương cô nhất cũng vậy Cô ghét Lý Hành Hận chết tên Lý Hành Chẳng nói chẳng rằng, Thư Yểu lao vụt ra khỏi phòng, mũ bảo hiểm cũng chẳng thèm đội, cưỡi xe phóng đi.
Gió thổi khô nước mắt khi chưa kịp lăn ra.
Bây giờ là tám giờ tối, tivi đang chiếu bộ phim dài tập bốn mươi tập, câu chuyện tình yêu nhạt nhẽo sến súa lên sóng đúng giờ, kể về lãng tử quay đầu quý hơn vàng, cốt truyện khô khan đến cực điểm nhưng năm nào cũng có người viết, ngày nào cũng có người xem.
Cả Hồng Kông đèn hoa vừa lên, màn đêm buông xuống cũng là lúc phồn hoa huyên náo nhất.
Thư Yểu không biết đã chạy bao lâu, dừng xe bên bờ biển, mãi đến khi nghe tiếng còi tàu dỡ hàng mới giật mình nhận ra đã đến cảng Victoria.
Đang là mùa mưa, chân trời mây đen cuồn cuộn, gió biển thổi từng cơn, đèn neon nhấp nháy không ngừng.
Phóng mắt nhìn ra xa, khắp cảng Victoria đâu đâu cũng là những cặp tình nhân ôm hôn, những người yêu nhau tay trong tay, lọt vào tầm mắt toàn là cảnh náo nhiệt phi phàm, bến cảng vạn nhà đèn đuốc rực rỡ.
Thế giới đẹp đẽ nhường này, chỗ nào dung chứa được một kẻ thương tâm như cô.
Thư Yểu mặc kệ lan can cảnh báo nguy hiểm, trèo xuống bãi biển, vứt giày sang một bên, chân thấp chân cao giẫm vào bọt sóng.
Con người ta luôn cảm thấy cô độc giữa lúc náo nhiệt nhất, tận hưởng nỗi quạnh hiu giữa lúc ồn ào nhất.
Suy tư tựa như con sóng dưới chân, dập dềnh bên trái, đá nhẹ bên phải, phiêu phiêu lãng lãng, sớm chẳng biết đã trôi về phương nào.
Cô bắt đầu hồi tưởng.
Mẹ cô là bà tư mà Thư Long cưới về, vốn là vedette của phòng trà, nghệ danh Dạ Oanh.
Vì bà đẹp tựa Tây Thi, giọng hót như chim hoàng oanh nên lọt vào mắt xanh của ông trùm Nghĩa An Hội, được rước vào cửa, cũng coi như nở mày nở mặt một thời.
Thế gian này vốn dĩ bất công, có người sinh ra đã phú quý, thứ người khác cầu không được thì hắn lại vứt bỏ như giày rách.
Có người lao lực cả đời mới đổi được chốn dung thân.
Nhưng ngặt nỗi vào khoảnh khắc cái chết ập đến, mọi thứ lại trở nên bình đẳng.
Mặc kệ hắn quyền thế ngập trời, phú quý tột bậc, phán từ trong sổ sinh tử đã hạ,