Cô vẫn chưa h0àn hồn sau sự "đụng độ" bất ngờ, mãi đến khi uống được nửa ly sữa mới bớt căng thẳng.
Nhưng vì sao anh lại xuấthiện ở đây?
Trong nguyên tác, ngay cả đoạn say rượu lần trước cũng không nhắc đến việc nam chính ngủ lại biệt thự này.
Sau khi quay vide0 xong, mặc cho nguyên chủ cố níu kéo thế nào, anh cũng chưa từng ở lại.
Vậy nên tối nay anh đến đây làm gì? Lấy đồ? Hay còn mục đích khác?
Muộn thế này rồi chắc chắn không phải quay vide0 nữa, buổi trưa đã đủ để lấy lòng ông cụ rồi.
Vừa tập luyện xong lại tắm, giờ bụng cô hơi đói, mở tủ lạnh lấy quả đào đã rửa sach ra, vừa lơ đãng vừa gọt.
Không lẽ... thật sự định ngủ lại đây?
Đủ thứ suy nghĩ lướt qua đầu cô.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân, Hạ Nhuyễn tim cũng nhảy the0 nhịp bước ấy nan không lẽ là Bùi Cẩn...
Một dáng người cao lớn rảo bước về phía tủ lạnh, hy vọng tɾong lòng cô chính thức tan tành.
Hạ Nhuyễn bắt đầu hối hận vì đã ăn đào, đáng lẽ mang lên phòng ăn, nhưng vì sợ chạm mặt Bùi Cẩn nên mới ở lại.
Giờ thì nửa quả đào cũng gọt xong rồi.
Cô tăng tốc, vừa gọt vừa giả vờ như không thấy sự hiện diện của anh.
Tiếng đá va vào ly vang lên xen lẫn mùi rượu nồng nàn. Bùi Cẩn uống rượu lúc đêm khuya, là để dễ ngủ sao?
Miếng đào chín mọng nước, vỏ vừa bóc ra đã rỉ nước, nhỏ giọt lên ngón tay trắng ngần của cô. Môi hồng khẽ hé, cô cắn một miếng, nước ngọt dây lên môi, đầu lưỡi khẽ liếm lấy vị đào ngọt ngào.
Bùi Cẩn uống một ngụm rượu ma͙nh, cay nồng trôi xuống cổ họng, ánh mắt vẫn không rời cô gái đang lơ đãng ăn đào.
Không khí tɾong phòng khách đột nhiên trở nên khó tả.
Hạ Nhuyễn ăn tiếp mà đầu chẳng buồn ngẩng lên, cô không muốn bắt chuyện, đặc biệt tɾong không gian chỉ có hai người giữa đêm thế này, nghĩ sao cũng thấy kỳ quái.
Chiếc ghế sofa bên cạnh bị lún xuống, hơi thở lạnh mát của Bùi Cẩn tràn đến như thủy triều, Hạ Nhuyễn khựng lại.
Anh ngồi gần vậy làm gì?
"Muốn uống không?" Giọng nói trầm khàn, quyến rũ như ly rượu tɾong tay anh.
"Tôi không uống được rượu, tôi lên ngủ đây." Hạ Nhuyễn ăn xong quả đào, lấy khăn giấy lau sơ tay rồi đứng dậy rời đi.
Không rõ là ảo giác hay thật, lúc này cô thấy Bùi Cẩn có cảm giác nguy hiểm nan dù anh chắc chắn không có hứng thú với cô, nhưng né được vẫn nên né.
Người phía sau không đáp, Hạ Nhuyễn cũng không quay đầu, đi thẳng lên lầụ Đến khi lên tới tầng hai, ánh nhìn dò xét sau lưng mới biến mất.
Vào phòng rồi, cô vẫn không hiểu nổi hành động kỳ lạ của Bùi Cẩn đêm nay.
Chẳng lẽ... đúng như cô nghĩ, anh tưởng cô đang "lạt mềm buộc chặt" nên rảnh rỗi phối hợp chơi the0?
Hạ Nhuyễn vò đầụ Sau đêm say rượu ấy, dường như anh đã khác, nhưng đêm đó rõ ràng chẳng xảy ra chuyện gì cả.
Cô rối bời vò ma͙nh tóc, đi ngang qua gương vô tình liếc nhìn nan cả người cứng đờ.
Mắt Hạ Nhuyễn mở to, bước từng bước về phía gương lớn.
Trong gương là một cô gái tóc đen rối nhẹ xõa vai, làn da trắng như ngọc ánh lên sắc hồng dưới ánh đèn ấm nan giống y như quả đào chín mọng cô vừa ăn, quyến rũ đến mức khiến người khác muốn hái ngay lập tức.
Quan trọng là... ai đó nói cho cô biết nan tại sao cái váy ngủ dài đến mắt cá này, dưới ánh đèn vàng lại... tɾong suốt thế kia
Hạ Nhuyễn vội vàng lùi lại hai bước. Đèn không sáng nên cũng không quá rõ, nhưng cái váy ngủ này là lần đầu tiên cô mặc, lại đụng ngay chuyện này… Bùi Cẩn… chắc không thấy gì đâu nhỉ?
Những ngày trước tới giờ khuya thế này tɾong phòng khách chẳng bao giờ có ai, vậy nên cô mới dám mặc đồ ngủ xuống lấy sữa và chút đồ ăn.
Nghĩ tới ánh mắt của Bùi Cẩn lúc gặp cô tɾong hành lang, cảm giác có gì đó rấtlà... không ổn...