⬅ Trước Tiếp ➡
Vũ Tam Tư thấy thế thì không tiếp tục khuyên bảo nữa, bởi vì ông cũng đã thông suốt rồi. Đây là những khó khăn, trắc trở mà cậu chủ nhất định phải trải qua trong quá trình trưởng thành, nếu không tương lai làm sao có thể thừa kế được gia sản khổng lồ của nhà họ Giang?
"Cậu chủ, mấy người kia xử lý thế nào?" Ông hỏi.
Giang Thành hận bốn tên bại hoại này thấu xương. Bọn chúng lại dám dòm ngó đến sắc đẹp của Lâm Thanh Nhã, anh liền nghiến răng nói "Cứ dựa theo lời ông Vũ vừa nói mà xử lý đi "
Vũ Tam Tư liền gật đầụ
Bốn tên lưu manh cũng ý thức được tầm nghiêm trọng của vấn đề, địa vị của những người trước mặt này rất có thể vượt qua cả tưởng tượng của bọn họ. Tên đầu sỏ của đám lưu mạnh lắp bắp nói "Thưa ông, xin chờ một chút, tôi muốn gọi điện cho đại ca Từ của chúng tôi. Ông xem có được hay không?"
Vũ Tam Tư hừ lạnh một tiếng.
Đối phương vội vàng gọi điện thoại cho đại ca Từ, gấp gáp nói "Đại ca, em gặp chút chuyện ở khách sạn Vạn Hào, đối phương hình như gọi là cái gì đó Vũ..."
"Vũ Tam Tư " Vũ Tam Tư lạnh lùng nói.
"Cái gì?"
Đại ca Từ ở đầu dây bên kia vốn đang mây mưa trên giường cùng tình nhân, nghe được cái tên này thì ngồi phệt xuống đất, mất hồn khiếp vía hỏi "Mày nói thật?"
Tên lưu manh thấy được điều bất thường, đang định nói gì thì bị Vũ Tam Tư giật lấy điện thoại, cười mỉa mai nói chuyện với đại ca Từ qua điện thoại "Từ Quốc Trung ơi là Từ Quốc Trung, người của anh suýt chút nữa thì làm cậu chủ nhà tôi bị thương, chẳng lẽ anh không tính cho tôi một câu trả lời hợp lý à?"
"Ai cho anh cái gan đấy hả?"
Đại ca Từ muốn khóc to luôn rồi, hắn nào chọc nổi tới ông Vũ .
Nếu chọc cho ông Vũ tức giận thì tính mạng cả nhà hắn đều khó mà bảo vệ được. Bây giờ hắn hận thấu xương bốn cái tên kia đã nói mấy lời nhảm nhí, đồng thời cũng kinh sợ mà nói "Ông Vũ bớt giận, chuyện này tôi thành thật xin lỗi, đều là do tôi tắc trách. Nếu ngài ngại bẩn tay thì cứ để Tiểu Từ tới giúp ngài giải quyết chúng nó "
Vũ Tam Tư hừ lạnh một tiếng, rồi cúp điện thoại.
Mặt của bốn tên lưu manh đều tái cả đi vì bọn họ nghe được giọng điệu hoảng sợ của đại ca Từ ở đầu dây bên kia. Mấy tên này sợ chết nên vội vàng quỳ xuống đất, dập đầu nói "Ông Vũ tha mạng, cậu chủ tha mạng, bọn em có mắt mà không nhìn thấy núi Thái Sơn, bọn em nguyện ý chịu phạt "
Không đợi Vũ Tam Tư mở miệng, tên cầm đầu đã nhặt con dao dưới đất trực tiếp chém đứt bàn tay trái, nháy mắt, máu tươi văng ra khắp nơi. Cảnh tượng buồn nôn vô cùng, còn tên lưu manh thì đau đến chết đi sống lại.
Ba người còn lại cũng làm theo.
Vẻ mặt Vũ Tam Tư trầm xuống, lúc này mới quay đầu nhìn về phía Giang Thành "Cậu chủ, cậu muốn xử lý mấy tên này thế nào? Cậu yên tâm, cho dù cậu nói ra yêu cầu gì tôi cũng sẽ cố hết sức làm được."
"Thôi bỏ đi ông Vũ, thả bọn chúng đi."
Mấy tên kia đã nhận được trừng phạt rồi, Giang Thành cũng không phải là dạng người đuổi cùng giết tận. Bốn tên lưu manh vội vàng dập đầu cảm ơn, nói "Cảm ơn cậu chủ, cảm ơn cậu chủ. Cả đời này chúng tôi sẽ không quên ân cậu đâụ"
Mấy tên đó nói xong thì nhặt bàn tay trái đã đứt lìa lên rồi bỏ đi.
Vũ Tam Tư bình tĩnh đứng sau lưng Giang Thành. Một lúc lâu sau ông với nói Giang Thành "Cậu chủ cũng thấy rồi. Đây chính là quyền lực mà nửa đời trước cậu không có được. Bây giờ có được rồi, hi vọng cậu có thể sử dụng thật tốt."
"Đừng kiêng dè gì hết."
Tâm tình Giang Thành khó mà bình tĩnh được. Anh biết cuộc sống của mình đã thay đổi, không còn là cái tên nhà nghèo phải đi uống trộm nước vo gạo để lấp đầy bụng đói.
⬅ Trước Tiếp ➡