Sau khi nghe được những lời Lâm Thanh Nhã vừa nói, Giang Thành vô cùng mừng rỡ. Xem ra quả nhiên Lâm Thanh Nhã không phải loại phụ nữ để tiền vào trong mắt. Giang Thành anh quả nhiên không nhìn nhầm người.
Đúng lúc này
Ba tên lưu manh còn lại cũng tỉnh ra, nháy mắt khống chế được Giang Thành, ấn trên mặt đất
Tên cầm đầu kia từ dưới đất đúng lên cũng hung hăng đá vào người Giang Thành, mắng xối xả "Con m nó, tự coi mình là anh hùng à, cũng không soi lại gương xem mình là cái thứ gì?"
Lưu Vũ sợ lại rước thêm họa vào người, hắn vội vàng nói "Bốn vị đại ca, mọi người cứ từ từ mà dạy dỗ hắn, em sẽ giúp mấy anh tóm cô gái kia về."
Tất cả các bạn họ đều bỏ trốn.
Trong căn phòng lớn chỉ còn lại Giang Thành và bốn tên lưu manh.
Các bạn học cũng không đành lòng để Giang Thành bị bắt nạt, có chút do dự nói "Lưu Vũ, chúng ta cứ bỏ mặc Giang Thành như vậy sao?"
"Cậu ấy sẽ bị đánh chết mất "
Lưu Vũ hừ lạnh một tiếng, bước chân còn nhanh hơn "Thì làm sao, ai bảo cậu ta muốn làm anh hùng "
"Cậu ta chết chắc rồi "
Ánh mắt của tên lưu manh tràn đầy khinh bỉ nhìn Giang Thành.
Nếu không phải vì cái tên nhãi ranh này thì có lẽ bọn họ đã chiếm hời rồi. Tên lưu manh đá một cước vào bụng Giang Thành làm cho anh đau đến mức co cả người lại.
Ngay khi mấy tên còn lại muốn tiến lên một bước đánh Giang Thành thì...
Kẹt kẹt
Cửa phòng bao liền bị người ta đẩy ra.
Ngoài cửa là một ông già tóc bạc nhưng tinh thần vẫn rất minh mẫn, đứng bên cạnh ông là mấy thanh niên mặc âu phục. Ông vừa nhìn thấy cảnh này thì ánh mắt đột nhiên chuyển lạnh, trầm giọng nói "Khốn khiếp, Giang thiếu là người để cho các người động vào sao?"
"Vừa rồi ai đụng vào một sợi tóc của cậu Giang thì tự giác chặt cánh tay phải của mình đi "
Giọng nói của ông lạnh lẽo đầy sát khí, mấy tên lưu manh liếc nhau một cái, khó chịu cau mày nói "Lão già này là ai, nếu cái tên nhãi này không làm hỏng việc của bọn tao thì mấy anh đây cũng chẳng thèm đánh nó, với lại, bọn tao là người của đại ca Từ đấy "
Tên lưu manh nhắc tới đại ca Từ chính là để ra uy với đám người mới tới.
Nhưng khi ông nghe thấy tên của đại ca Từ thì chỉ lớn tiếng cười nhạo, khẽ lắc đầu nói "Nếu người mày nói là cái tên sâu bọ Từ Quốc Trung kia thì cứ bảo hắn ra đây mà gặp tao."
Bọn côn đồ liền nghi ngờ không thôi.
Mấy người đàn ông mặc âu phục nhao nhao đi tới đỡ Giang Thành đang vô cùng chật vật lên. Ông có chút đau lòng mà nhìn Giang Thành, nói "Cậu chủ, cậu cần gì phải thế. Vừa rồi cậu chỉ cần để chúng tôi sớm xuất hiện là có thể là được. Cậu là cậu chủ nhà họ Giang đấy, không phải người con gái nào cũng xứng được với cậu đâụ"
Giang Thành lau vệt máu trên khóe miệng, lúc nhìn thấy ông nhưng lại cảm thấy không chắc chắn lắm liền hỏi lại "Ông Vũ?"
Ông liền gật đầụ
Ông Vũ là quản gia ở bên cạnh bảo vệ cho Giang Thành mấy năm gần đây, chính là đảm bảo an toàn cho tính mạng của Giang Thành. Giang Thành, bỗng nhiên vui vẻ cười nói "Ông Vũ, vừa nãy ông nghe rồi chứ, Thanh Nhã chuẩn bị đồng ý với tôi rồi, cô ấy không phải loại phụ nữ kia."
"Khụ khụ..."
Vẻ mặt Võ Tam Tư có chút xấu hổ.
Ông đã điều tra qua quá khứ của Lâm Thanh Nhã rồi, tất nhiên biết tính cách của Lâm Thanh Nhã. Ông cau mày nói "Cậu chủ, gia sản của nhà họ Giang lớn như vậy, cậu muốn dạng phụ nữ nào mà chẳng được?"
Giang Thành khẽ lắc đầụ
Trong lòng anh chỉ có một mình Lâm Thanh Nhã.