Lâm Thanh Nhã ngồi ở hàng ghế đầu tiên của lớp học, cách Giang Thành và Lưu Vũ một khoảng khá xa, hiển nhiên cô không muốn tiếp xúc với hai người này, Lưu Vũ lại gần, nói “Giang Thành à Giang Thành, có phải mày bị con đ Lâm Thanh Nhã này đá rồi phải không? Ha ha, nhưng mà chuyện đó cũng không liên quan gì đến tao, sau giờ học đến sân thể dục gặp tao "
Lưu Vũ rất vui khi thấy những chuyện như vậy.
Giang Thành là hạng người gì, cóc mà đòi ăn thịt thiên nga à?
"Tốt nhất là mày nên đến chỗ hẹn, nếu mày không đến, tao sẽ chặn tại ký túc xá của mày."
Giang Thành trong lòng khẽ động, anh cũng không muốn để bạn cùng phòng bị bọn khốn Lưu Vũ này quấy rầy nên gật đầu nói "Được rồi, không gặp không về."
Lưu Vũ ngây người.
Đây có phải là Giang Thành mà hắn biết không?
Nếu là Giang Thành trước kia thì đã sớm hoảng sợ cúi đầu, ngay cả rắm cũng không dám thả, tại sao bây giờ Giang Thành không chỉ dám cãi lại, mà ngay cả giọng điệu cũng mạnh mẽ hơn không ít?
Lưu Vũ cũng không muốn nghĩ thêm nữa.
Dù sao hôm nay Giang Thành cũng sẽ no đòn
Trên lớp học, Giang Thành nghe giảng rất nghiêm túc.
Hiện tại anh đã không cần vì kế sinh nhai mà lo lắng nữa, cho nên giờ đây Giang Thành phải bổ sung lại kiến thức, chỉ có như vậy thì tương lai Giang Thành mới có tư cách tranh giành quyền thừa kế với tám người khác ở trong gia tộc.
Hà Hồng Mai vốn định tìm chuyện để sỉ nhục Giang Thành, nhưng không có cách nào ra tay.
Tan học.
Đám người Lưu Vũ đã chờ sẵn ở sân thể dục.
Sau khi Giang Thành thu dọn sách vở xong, anh chuẩn bị chạy tới sân thể dục, nhưng hình bóng Lâm Thanh Nhã lại xuất hiện trước mặt anh, trái tim anh run lên, trong lòng nổi lên từng cơn gợn sóng nhè nhẹ rồi nhanh chóng bình tĩnh lại.
Lâm Thanh Nhã và Giang Thành đối mặt nhìn nhau, trong lòng cô có chút nghi ngờ vì sao Giang Thành giống như đã thay đổi thành một người khác, nhưng cô vẫn trầm giọng nói "Giang Thành, tôi hy vọng anh không được nói với bất cứ ai về chuyện tối qua, nếu không thì tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu "
Nếu để cả trường biết Lâm Thanh Nhã và Giang Thành, một tên chuyên ăn đồ thừa này, có hẹn hò yêu đương thậm chí còn đi thuê phòng, Lâm Thanh Nhã chỉ sợ sẽ xấu hổ đến nước phải nhảy lầu
"Ừ, anh biết rồi " Giang Thành gật đầu nói.
Trong lòng Lâm Thanh Nhã có chút bực bội.
Giống như dồn hết sức để đánh, lại đánh vào một cục bông vậy, đặc biệt là bộ dạng bị đá này của Giang Thành khiến cô càng thêm tức giận, cô lạnh giọng nói "Anh cũng đừng bày ra bộ mặt thối này cho tôi xem, dù sao thì bây giờ chúng ta cũng không phải người cùng một đường, tôi hy vọng anh có thể nhận ra sự thật này."
Giang Thành nắm chặt tay.
Lại buông ra.
Vì cô gái này có thật sự đáng giá không?
Giang Thành hít một hơi thật sâu, trước đây thích Lâm Thanh Nhã không phải là giả, anh lạnh nhạt nói "Nói xong chưa, nếu nói xong rồi thì tránh ra, đừng cản đường tôi."
Lâm Thanh Nhã theo bản năng tránh ra.
Giang Thành rời khỏi phòng học cũng không hề quay đầu lại.
Nhìn bóng dáng rời đi của Giang Thành, trong lòng Lâm Thanh Nhã không biết từ đâu nổi lên một cơn giận.
Cô cảm thấy Giang Thành bây giờ giống như đã thay đổi rất nhiều, có một loại khí thế của công tử nhà giàu mà ngay cả Lưu Vũ cũng không bì kịp.
Lâm Thanh Nhã lắc đầu, lẩm bẩm "Chắc mình suy nghĩ nhiều rồi, Giang Thành chỉ là tên con trai nhà nghèo mà thôi, chẳng lẽ nghĩ anh ấy thật sự là con nhà giàu sao?"
Lâm Thanh Nhã lắc đầu, cũng rời khỏi phòng học.
Khi Giang Thành đến sân thể dục, một đám người đã vây quanh anh.
Những người này có thân hình cường tráng, cơ bắp cuồn cuộn, bọn họ giống như bức tường đồng vách sắt chắn lối đi của Giang Thành, rõ ràng có ý đồ không tốt với anh.