⬅ Trước Tiếp ➡
Giang Thành có chút không thích ứng được.
Tối hôm qua anh có thấy tin nhắn của Bạch Sơ Vũ, nhưng lúc đó Giang Thành không có tâm trạng để ý đến nó, cho nên xem như không thấy.
Lời dặn dò của lão đại Trương Phong vẫn còn quanh quẩn bên tai, Giang Thành nhẹ nhàng đẩy Bạch Sơ Vũ ra, cười nói "Bạn học Bạch Sơ Vũ, cô có phải đang hiểu lầm gì về tôi hay không? Tôi chỉ là một kẻ nghèo hèn, không có tư cách nói chuyện yêu đương với những người như các cô."
"Xin cô tránh đường."
Trong lòng Bạch Sơ Vũ hơi tức giận.
Xem ra Giang Thành cũng không phải là kẻ ngốc, còn nhớ rõ ngày đó đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng cô ta vẫn tươi cười, giọng điệu có chút xót xa, nói "Chàng trai bé bỏng, thực xin lỗi, buổi tối hôm đó quả thật là do tôi sai rồi. Nhưng mà tôi thật sự không cố ý đâu, tôi không phải loại người thấy tiền liền sáng mắt, nếu cậu không tin, cậu có dẫn tôi đi bất cứ chỗ nào cũng được?"
Đùa à.
Bà đây không ham tiền của cậu, chẳng lẽ muốn đi theo cậu ăn thức ăn thừa ở căn tin hay sao?
Chờ Giang Thành mắc câu, Bạch Sơ Vũ sẽ nghĩ cách khiến cho anh bỏ tiền của mình ra
Trong lòng Giang Thành có chút buồn cười.
Ngày hôm qua, cũng có một cô gái nói với anh những lời này, đến giờ anh còn nhớ rõ bộ dáng khổ sở của Lâm Thanh Nhã, hôm nay chuyện tương tự lại đến với anh.
"Được chứ "
Giang Thành gật đầu cười nói.
Anh thế mà không có từ chối, khiến Bạch Sơ Vũ vô cùng đắc ý, cô ta cực kỳ tự tin về vẻ ngoài của mình, sẽ không ai từ chối khi cô ta chủ động dâng tới cửa. Giang Thành thì càng không cần phải nói, dễ như trở bàn tay mà thôi.
Bạch Sơ Vũ hưng phấn mà hôn lên má Giang Thành một cái.
"Cô đã không muốn tiền của tôi, vậy không bằng đêm nay chúng ta ra ngoài thuê phòng đi? Tôi cũng không phải muốn thân thể cô, đơn thuần chỉ muốn ngủ với cô một giấc." Giang Thành cười nói.
Gậy ông đập lưng ông.
Trong lòng Bạch Sơ Vũ thầm mắng Giang Thành không thành thật, tên này nhìn qua không thành thật như vẻ ngoài.
"Đáng ghét "
"Người ta còn chưa có chuẩn bị tâm lý đâụ" Bạch Sơ Vũ nhỏ giọng nói.
Giang Thành khinh thường, Lâm Thanh Nhã tốt xấu gì còn có thể cùng anh trực tiếp đi thuê phòng, Bạch Sơ Vũ này quả thực chính là một con sói mắt trắng, Giang Thành đành phải nói "Lần trước tôi xác thực đã trúng năm trăm ngàn, nhưng mà đã tiêu hết năm, sáu mươi ngàn, số còn lại đều đưa cho nhà để trả nợ."
"Đến bây giờ còn nợ một trăm năm mươi ngàn, nếu không thì..."
"Cô cho tôi mượn một ít tiền đi?"
Bạch Sơ Vũ nhìn Giang Thành thật sự không giống người đang nói giỡn, sửng sốt một chút liền hỏi "Trả thật à?"
Giang Thành gật đầụ
Giang Thành cho Bạch Sơ Vũ xem số dư ngân hàng, chỉ còn lại có mấy tệ, ngay cả chuyện ăn một bữa ở KFC cũng không được. Bạch Sơ Vũ tức giận, tên Giang Thành này cư nhiên dám đùa giỡn với cô ta, cô ta tức giận nói "Cmm, có quỷ mới muốn yêu đương với cậu "
"Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga "
Đối với kết quả này.
Giang Thành không cảm thấy bất ngờ chút nào.
Anh không có tình cảm với Bạch Sơ Vũ, và tất nhiên sau này cũng sẽ không có.
Nhìn thấy Bạch Sơ Vũ biến mất khỏi tầm mắt, Giang Thành cười, rồi rời khỏi ký túc xá, xuống lầu đi đến phòng học, buổi sáng vẫn là tiết toán số nâng cao của Hà Hồng Mai, Giang Thành không muốn lần này lại bị bà già kia làm nhục đến nỗi không thể ngẩng đầu lên.
Trên lớp học.
Nhóm người Lưu Vũ nhìn chòng chọc vào Giang Thành với vẻ mặt không tốt, dường như họ đang âm mưu điều gì đó.
⬅ Trước Tiếp ➡