Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

con là loại người như vậy sao?" Dung mẫu nghe vậy thì sững người.
Bà ấy cúi đầu nhìn bàn tay gầy rộc của nữ nhi, chợt nhận ra mình chẳng hiểu đại nữ nhi mà ngày xưa mình lấy làm kiêu ngạo và tin tưởng nữa rồi.
Ánh mắt của Dung mẫu khiến Dung Hoan nở nụ cười tự giễu, lại vương chút tuyệt vọng.
Nụ cười ấy làm tim Dung phu nhân khẽ run.
Bà ấy đang nghĩ gì vậy?
Đây chẳng phải là đại nữ nhi từng khiến bà ấy hãnh diện, kiêu ngạo nhất sao.
"Hoan nhi, mẫu thân không có.." Dung Hoan lắc đầu, ngăn lời Dung phu nhân "Mẫu thân, con hiểu, người không cần nghĩ nhiềụ" Nàng ấy vừa nói vừa rơi nước mắt "Thực ra, sao nữ nhi lại muốn làm vậy chứ, chỉ là.." Không thể không nói, Dung Hoan đích thị là tuyệt sắc giai nhân.
Dung nhan chưa chắc đứng đầu nhưng khí độ tựa mẫu đơn kiều diễm, ánh mắt như ngấn sương thấm nước, vừa yêu kiều tựa mẫu đơn mà vừa giống hải đường khiến người ta thương tiếc.
Đáng thương thay, một đóa hoa như thế, cuối cùng cũng phải úa tàn trong phủ Thái tử.
Nghĩ đến đây, Dung mẫu lại dâng trào nỗi bi ai, nghẹn ngào gọi "Con ta.." "Dù là thật, vậy chẳng lẽ không còn cách nào nữa ư?" "Mẫu thân, con hiểu sức khỏe của mình." Dung Hoan gượng cười "Nếu chẳng phải bước đường cùng, con nào để người phải đi chuyến này." Huống hồ, giữ vị trí vốn chẳng thuộc về mình đã quá lâu, nay cũng nên trả lại rồi.
Thân thể này, e rằng chính là cái giá phải trả và báo ứng.
Thế nhưng lời ấy, Dung Hoan chưa từng mà cũng chẳng thể nói cùng Dung mẫụ "Hoan nhi.." Dung mẫu nhìn sắc mặt của nữ nhi, cũng biết cửa ải này Dung Hoan khó lòng vượt qua.
Trong cơn xót xa, cuối cùng bà ấy cũng thốt ra lời dưới đáy lòng "Lần này con lén sai người gọi mẫu thân đến, rốt cuộc là có..
tính toán gì?" Đấy chính là nguyên do khiến Dung mẫu bất an.
Thực ra Dung phủ cũng hiểu rõ về sức khỏe của Dung Hoan.
Từ khi tin tức truyền đến tai Dung Hỉ, nàng vẫn muốn đến thăm tỷ tỷ, Dung mẫu không lay chuyển được tiểu nữ nhi nên mới nói việc này với Dung Hoan Theo lẽ, đại nữ nhi và tiểu nữ nhi cách nhau hơn bảy tuổi, từ lúc tiểu nữ nhi chào đời, đại nữ nhi đã tận tâm che chở, thương yêu muội muội vô cùng.
Nhiều khi ngay cả người làm mẫu thân như bà ấy cũng phải tự than chẳng sánh bằng.
Vậy nên Dung Hỉ muốn đến thăm, chắc chắn Dung Hoan sẽ vui mừng chào đón.
Nào ngờ chẳng rõ vì xa cách lâu ngày hay vì duyên cớ nào khác, thư cầu kiến Dung mẫu gửi đến phủ Thái tử lại bị từ chối.
Còn nhũ mẫu theo hầu bên cạnh Dung Hoan, chính là đại tỳ nữ Hoàng thị năm xưa thân cận bên Dung mẫu lại lặng lẽ chuyển về một phong thư khác.
Trong thư lời lẽ ngắn gọn, ý tứ hàm súc, nói chung là Dung Hoan cực kỳ nhung nhớ mẫu thân, mong Dung mẫu có thể lặng lẽ vào phủ Thái tử một chuyến, nhưng tốt nhất chớ để người khác hay biết.
Dung mẫu băn khoăn, tuy chẳng rõ nữ nhi làm vậy có dụng ý gì nhưng cũng mơ hồ đoán được thân thể và địa vị của nàng ở phủ Thái tử còn bi thảm hơn mình tưởng.
Dung mẫu lại càng đau lòng cho trưởng nữ phải phó mặc tuổi xuân vì cơ nghiệp của Dung gia.
Vậy nên bà ấy giữ đúng lời hẹn, cũng không để tiểu nữ nhi hay biết.
Song vừa thoáng nhìn gương mặt xanh xao, thân hình tiều tụy của đại nữ nhi, Dung phu nhân cũng hiểu rằng Dung Hoan chỉ còn là ngọn đèn dầu


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡