Chương 2
tử mới dần chú ý đến nữ nhân một mực trông nom trong ngoài Đông cung, giữa chốn nội viện hiểm trở chưa từng thốt lời oán hận, dịu dàng mà kiên định.
Về sau, Thái tử bắt đầu ban cho Thái tử phi thể diện, sự sủng ái Phụng nghi cũng không còn rõ ràng như thuở trước.
Thậm chí mỗi tháng còn đưa Thái tử phi hồi phủ một chuyến.
Những việc ấy đều tỏ rõ sự chuyển biến trong lòng Thái tử.
Trước sự đổi thay này, chẳng những Hoàng hậu yên tâm mà người vui mừng nhất cũng chính là Dung phu nhân.
Bà ấy cứ tưởng cuối cùng đại nữ nhi cũng chờ được ngày mây tạnh trăng sáng.
Nào ngờ phu thê hoà thuận chưa được hai năm, một hôm, Dung phu nhân lại nhận tin từ Thanh Cúc hầu cận bên Thái tử phi nói rằng Thái tử và Thái tử phi cãi vã suốt một đêm, đến khi việc lắng xuống, Thái tử giận đùng đùng bỏ đi.
Thanh Cúc bước vào thì phát hiện Dung Hoan không thở nữa, lăn ra hôn mê bất tỉnh.
Dung phu nhân lo lắng cho nữ nhi nên vội vã chạy tới Đông cung.
Khi bà ấy đến thì Ngự y cũng vừa chẩn bệnh xong, hóa ra Dung Hoan mang thai, lại còn là song thai.
Ngay từ đầu thai kỳ, Thái y trong cung đã nói, lần này Dung Hoan mang song thai nặng nhọc, bệnh cũ chưa lành thì e là còn cả một kiếp nạn phía saụ Từ sau khi cãi vã với Thái tử, tinh thần của Dung Hoàn ngày càng chìm vào suy sụp.
Dung phu nhân đau đớn khôn cùng.
Bà ấy từng nhiều lần khuyên nữ nhi bỏ đứa nhỏ, song Dung Hoan lại lắc đầu, giọng kiên quyết "Mẫu thân, con biết người thương con, nhưng con không bỏ hài tử trong bụng được." Dung phu nhân nhìn nàng ấy với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Dung Hoan bất đắc dĩ cười khổ, cuối cùng nói ra nỗi niềm chôn giấu bấy lâu "Mẫu thân, nữ nhân kia có thai rồi." Dung phu nhân sững người, sau mới hiểu ra "Con nói..
là Dương Phụng nghi?" Dung Hoan gật đầụ Sắc mặt phu nhân thoáng trắng bệch, song ngoài miệng vẫn nói "Dù có thật thì đã sao, cũng chỉ là con thứ mà thôi." Dung Hoan nghe Dung phu nhân nói vậy thì gật đầu "Đúng, cũng chỉ là con thứ." Sau đó, nàng ấy mới nhắc đến một chuyện "Mẫu thân, người có biết không?
Gần đây Thái tử đã tỏ ra oán giận với con trước đứa con trong bụng bị mất của Quách Lương viên." Đây cũng là nguyên nhân nàng ấy và Thái tử cãi vã.
Dung phu nhân giật mình "Nhưng đứa bé đó, rõ ràng chính nàng ta.." Cuối thu năm ngoái, Quách Lương viên có thai khiến Thái tử rất vui mừng.
Dù sao hắn cũng đã thành hôn được bốn năm, ngoài Hoàng thái tôn ra phủ Thái tử chẳng có thêm đứa bé nào nữa.
Để so sánh thì Tĩnh Vương, Văn Vương, mà ngay cả Thành Vương thành hôn muộn nhất cũng đã có một nam một nữ rồi.
Thái tử vốn thong dong giờ cũng bắt đầu thấy lo lắng.
Suy cho cùng, con nối dõi thưa thớt, dù là với bậc đế vương hay vị Thái tử kế thừa thì đều là nhược điểm dễ bị người đời chê trách.
Hơn nữa, những người nên nạp Thái tử đều đã nạp, phúc khí hậu cung cũng hưởng qua mấy năm, vậy mà đến nay chỉ có duy nhất một đứa con, quả thực khó lòng biện bạch.
"Mẫu thân, có lẽ người chưa biết..
gần đây trong phủ có lời đồn nói rằng là con đã cho những nữ nhân kia uống.." Thuốc tránh thai.
Đọc được khẩu hình môi của Thái tử phi, sắc mặt Dung phu nhân tái nhợt.
"Sao..
con.." "Mẫu thân, người nói cẩn thận." Dung Hoan nắm chặt tay Dung mẫụ "Mẫu thân cảm thấy