Chương 5
nhận rõ ràng, cô lập tức có chút bối rối, muốn nói gì đó, nhưng lại không hiểu sao không dám lên tiếng trước mặt anh.
Lúc này, anh cười như không cười “Đăng ký kết hôn rồi à?” “…” Dư Ngâm bị nghẹn đến tim đập nhanh hơn, cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng giọng nói lại không giấu được sự chột dạ “Dù sao thì chúng tôi cũng tâm đầu ý hợp… Cậu bảo em gái cậu đừng phí công vô ích nữa… Nếu không thì, đừng, đừng trách tôi tung chuyện cô ấy quấy rầy bạn trai tôi ra ngoài…” Chậc.
Anh nghĩ, Đàm Nhiêu nói đúng.
Con nhóc này đúng là thiếu thao.
Một lúc lâu không nghe thấy đối phương trả lời, Dư Ngâm hoảng hốt ngước mắt lên.
Chỉ thấy Lục Ngọc Trạo gật đầụ Lòng cô khẽ động, đáy mắt sáng lên, có chút kinh ngạc.
Anh ta dễ dàng thay đổi thái độ như vậy sao?
Lục Ngọc Trạo cũng đang nhìn cô, không chớp mắt.
Dư Ngâm nhận ra, như bị lửa liếm phải, cô liền sợ hãi, vội dời mắt đi, lồng ngực đập vừa nhanh vừa loạn.
“Nếu cậu… đã đồng ý khuyên cô ấy, vậy tôi…” Lục Ngọc Trạo lười biếng ngắt lời cô “Cướp người của cô thì sao?” Hả?
Hàng mi dài của Dư Ngâm run lên, cô ngẩng đầu lên với vẻ không thể tin nổi.
Khuôn mặt đẹp như tranh vẽ của Lục Ngọc Trạo thấm đẫm vẻ ngạo mạn, cái điệu bộ coi thường người khác của anh đúng là trời sinh “Chỉ cần em gái tôi thích, tôi đều sẽ giành về cho nó.” “…” Dư Ngâm nghẹn lời.
Anh đột nhiên tiến lên, khoảng cách chưa đến một bước chân, nhưng lại tạo ra cảm giác áp bức mạnh mẽ, khiến người ta phải nín thở.
Dư Ngâm căng thẳng siết chặt lòng bàn tay.
Lục Ngọc Trạo cúi người xuống, đuôi mắt hẹp dài hơi nhếch lên, mang theo một chút phóng túng, nói là vênh váo hung hăng cũng không ngoa.
“Cô cản đường, tôi sẽ giải quyết cô.” Tiếng chuông vào lớp bất ngờ vang lên, Dư Ngâm cảm giác trái tim sắp nhảy ra khỏi cổ họng, cô bị Lục Ngọc Trạo dọa cho thất kinh.
Cô muốn nói lại thôi nhìn anh một cái, không dám dây dưa nữa, xoay người chạy nhanh lên cầu thang, bóng dáng mảnh khảnh chạy trối chết.
Chút sâu ngủ xao động của Lục Ngọc Trạo đều tan biến.
Cả buổi sáng, Dư Ngâm không tập trung, giữa trưa tùy tiện ăn vài miếng cơm ở bên ngoài, ngồi bên mép đá cạnh sân thể dục chờ đến tiết thể dục.
Ban đầu cô cúi đầu xem điện thoại, nhưng ánh nắng buổi trưa lười biếng chiếu lên mặt, chẳng mấy chốc đã thôi miên các giác quan, mí mắt cô vô lực sụp xuống.
Cô chống cằm, bắt đầu ngủ gật.
Trong giờ học, cô được phân vào nhóm cầu lông, có giáo viên giám sát, bọn họ bắt buộc phải vận động trên sân.
Vốn dĩ đã buồn ngủ, cô chạy chậm đón cầu, bị một học sinh đột nhiên lao ra từ bên cạnh đụng phải, cơ thể trong nháy mắt mất thăng bằng, ngã quỵ xuống đất.
"Á..." Đầu gối bị trầy xước, phần thịt non lộ ra dính những hạt cát nhỏ.
"Xin lỗi, xin lỗi " Nam sinh cao to kia liên tục xin lỗi.
Không phải bạn cùng lớp, Dư Ngâm không quen.
Giáo viên thể dục lúc này đi tới, đỡ cô dậy, quan tâm nói "Em đi được không?
Thầy bảo lớp trưởng đưa em xuống phòng y tế khử trùng vết thương." Dư Ngâm vội vàng lắc đầu "Em tự đi được ạ..." Lớp trưởng là con trai, cô chưa từng nói với cậu ta quá hai câu, đi riêng với nhau cũng rất ngại ngùng.
"Được, cẩn thận một chút." Giáo viên không ép buộc.
Phòng y tế buổi