Chương 4
để chỉ anh ta.
Ông nội là người Đức… nên ngũ quan của hai anh em họ mới sắc nét… thành tích tốt đến mức đã nhận được thư mời nhập học của trường đại học danh tiếng nước ngoài… Có những người sinh ra đã ở vạch đích.
Dư Ngâm đã quen với điều đó, cô chỉ muốn biết anh ta học lớp nào.
Tiếp tục lướt xuống, cuối cùng, cô đã thấy được câu trả lời mình muốn.
Lớp 12 7 Ở tầng dưới lớp cô.
Phùnan Dư Ngâm thở ra một hơi dài.
Cô đặt điện thoại xuống, vào bếp đun nước, chuẩn bị pha một gói mì.
Tiếng chìa khóa tra vào ổ vang lên ở huyền quan.
Lưng cô lập tức cứng đờ, bóng người mỏng manh đứng sững tại chỗ, như một con búp bê dây cót hỏng hóc lâu ngày, cứng nhắc quay đầu lại.
“Chú…” Mã Tế Vĩ lại say bí tỉ, mặt đỏ bừng, mắt híp lại, không thèm để ý đến cô, sau khi đá văng giày, ông ta lảo đảo ngã xuống ghế sô pha, ngáy khò khò.
Bên tai Dư Ngâm vang lên tiếng nước sôi ùng ục trong ấm điện, trong lòng cô thầm cầu nguyện, nước sôi nhanh lên một chút, nhanh lên một chút nữa.
Cô muốn nhanh chóng trốn về phòng mình.
Sáu giờ sáng, Dư Ngâm rón rén ra khỏi nhà, không đợi Tư Nguyên Phong ở đối diện, nhanh chóng đến trường.
Cô muốn tìm anh trai của Lục Điểm Lôi để nói chuyện.
Một tiểu thư nhà giàu như vậy, chắc chắn không thiếu con trai theo đuổi, vậy thì đừng quấn lấy Tư Nguyên Phong nữa.
Dư Ngâm đến trường sớm hơn thường lệ hai mươi phút, ngồi rình ở con đường bắt buộc phải đi qua để vào khu giảng đường.
Dù chỉ gặp một lần, nhưng khuôn mặt của Lục Ngọc Trạo đủ khiến người ta khó quên.
Ngũ quan rất sắc nét, khiến người ta không dám nhìn lần thứ hai.
Sáu giờ năm mươi… bảy giờ hai mươi… Chỉ còn năm phút nữa là vào tiết học buổi sáng.
Trong trường đã chẳng còn mấy ai, Dư Ngâm cũng bắt đầu nản lòng, thì bóng dáng cao gầy kia cuối cùng cũng đủng đỉnh xuất hiện.
Tim cô đập như dây pháo được châm lửa, tóe ra những tia lửa lách tách.
Đừng nói là bắt chuyện với người khác giới xa lạ, ngay cả trong lớp, số lần cô nói chuyện với các bạn nữ cũng ít đến đáng thương.
Chưa kịp tiến lên, đầu lưỡi đã líu ríu trong miệng.
Cô hít một hơi thật sâu, tự cổ vũ mình hết lần này đến lần khác.
Chỉ cần xông lên nói rõ ràng, có lẽ sau này Lục Điểm Lôi sẽ không còn theo đuổi Tư Nguyên Phong nữa, điều này chỉ có lợi chứ không có hại cho cô.
Phùnan Vẻ mặt chàng trai lạnh lùng, mệt mỏi, sắp bước vào khu giảng đường.
Dư Ngâm lấy hết can đảm, chạy nhanh tới, chặn anh lại.
“Bạn học, chào cậu…” Giọng cô không giấu được sự run rẩy.
Lục Ngọc Trạo mắc chứng khó ở lúc mới ngủ dậy, mỗi buổi sáng là lúc tính tình tệ nhất, vốn đã không kiên nhẫn, giờ lại bị người khác cản đường, đôi mày rậm nhíu lại một cách lạnh lùng.
Nhưng khi ánh mắt dừng trên khuôn mặt trắng nõn của cô, đôi mày nhíu chặt của anh giãn ra, đáy mắt lạnh lẽo thoáng vẻ ngạc nhiên.
Dư Ngâm lấy hết dũng khí, nhưng không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh, cô cúi đầu, rụt rè mở miệng “Cậu… có thể quản em gái của cậu được không?
Đừng để cô ấy đi cướp bạn trai của người khác…” Không khí xung quanh dường như ngưng đọng.
Ánh mắt của Lục Ngọc Trạo trơ tráo đánh giá cô.
Dư Ngâm hơi cúi mắt, nhưng vẫn có thể cảm