Chương 15
cùng nhau đè nén cô.
Đầu vai mảnh khảnh run rẩy lên.
Lục Ngọc Trạo thong thả đi đến bên cạnh cô, không nói chuyện, kéo tay cô, dùng ngón tay cô chạm vào vị trí mở khóa vân tay, cạch một tiếng, âm thanh cơ học của khóa mở vang lên.
Dư Ngâm nhìn cũng không nhìn anh, như thể không kịp chờ đợi mà vứt bỏ thứ bẩn thỉu gì đó, trực tiếp đẩy cửa rời đi.
Cô không dám dừng lại, sợ Lục Ngọc Trạo sẽ đuổi theo, điên cuồng ấn nút thang máy.
Mãi đến khi buồng thang máy bắt đầu đi xuống, cô mới hơi thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng sau khi bình tĩnh lại, bi thương nhấn chìm cô.
Cô không còn trong sạch nữa, còn có thể ở bên cạnh Tư Nguyên Phong sao?
Cậu ấy có ghét bỏ cô không?
Nước mắt tưởng chừng đã khóc cạn lại lần nữa tuôn ra.
Cô hận chết Lục Ngọc Trạo rồi.
Từ khách sạn về đến nhà, Dư Ngâm khóa trái mình trong phòng, không kịp tắm rửa, vùi đầu vào trong chăn khóc lớn một trận.
Chờ cô bình tĩnh lại, Mã Tế Vĩ đã dẫn theo bạn bè về nhà, cách một cánh cửa, bên ngoài cười đùa ầm ĩ, mang theo giọng nói oang oang chỉ có sau khi uống rượu, đang đánh mạt chược ở phòng khách.
Hoàn cảnh này, cô căn bản không dám tắm rửa ở nhà.
Nhanh chóng thu dọn đồ dùng vệ sinh cá nhân, giấu hết vào cặp sách, cô cẩn thận từng li từng tí đẩy cửa phòng, thừa dịp không ai chú ý tới mình, bước nhanh lẻn ra cửa.
Đối diện chính là nhà bà nội Tư Nguyên Phong.
Hai ông bà đối với cô đều rất tốt, có đôi khi Mã Tế Vĩ không ở nhà, bọn họ sẽ gọi cô qua ăn cơm.
Chỉ là hôm nay tình huống của cô có chút đặc biệt.
Dư Ngâm hít sâu ở cửa, làm tốt công tác tư tưởng, mới nhẹ nhàng gõ cửa nhà đối diện.
Rất nhanh, cánh cửa được đẩy ra từ bên trong, lộ ra khuôn mặt ôn nhuận đoan chính của Tư Nguyên Phong.
Nhìn thấy nam sinh mình thích, tâm trạng Dư Ngâm phức tạp, những lời giải thích đã chuẩn bị sẵn trong nháy mắt đều nghẹn lại trong cổ họng.
Tư Nguyên Phong nhìn đôi mắt khóc đỏ của cô, ngày thường đều sẽ quan tâm, hôm nay lại không, dáng người cao lớn của cậu đứng ở cửa, dường như cũng không có ý định để cô vào nhà.
"Xóa hết WeChat của anh rồi, còn tìm anh làm gì nữa." "...
Không có." Nước mắt kìm nén của Dư Ngâm đáng thương chảy xuống, cô tủi thân nói "Chiều nay em bị ngã ở trường, một mình ở phòng y tế mê man, có lẽ không cẩn thận ấn nhầm vào xóa bạn bè..." Tư Nguyên Phong nghe vậy, vẻ mặt bất đắc dĩ, tiến lên ôm vai cô, đưa cô vào nhà.
Cửa đóng lại, cậu nửa đùa nửa thật nói "Còn tưởng rằng em không muốn làm bạn với anh nữa." "Không có " Dư Ngâm cuống quít giải thích "Em thật sự là không cẩn thận..." Tư Nguyên Phong ừ một tiếng "Biết rồi." Nói xong, cậu nhìn vết thương ở đầu gối cô, đã sắp đóng vảy, không có vấn đề gì lớn.
"Ăn cơm chưa?" "...
Chưa ạ." "Ăn cùng bọn anh nhé?" "Được không ạ?" Cô mở to đôi mắt hạnh vô tội, vừa mới khóc xong, bên trong đỏ hoe, làm cho người ta sinh lòng không nỡ.
Tư Nguyên Phong xoa xoa đầu cô, không keo kiệt lời nói, "Anh đã nói rồi, em chính là em gái ruột của anh, ăn của anh uống của anh đều là lẽ đương nhiên.
Lần sau em còn khách sáo như vậy nữa thì chi bằng xóa WeChat của anh thật đi." "Em sẽ không đâụ.."