Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

ra thể dịch trắng đục, hình ảnh dâm mỹ không chịu nổi.
Anh nhìn, khóe miệng cong lên, tiếp tục viết chữ.
Dư Ngâm cắn môi, bị ép tiếp nhận xúc cảm lạnh lẽo của đầu bút.
"Xong rồi." Lục Ngọc Trạo đóng nắp bút lại, tiện tay ném bút đi.
Cạch một tiếng, tính cả trái tim Dư Ngâm, đều rơi xuống đất.
Muốn ngồi dậy xem rốt cuộc anh để lại từ ngữ nhục nhã gì, nhưng cô lại không có sức lực.
Thấy cô mấy lần giãy dụa muốn dậy, Lục Ngọc Trạo lòng tốt nổi lên, cầm lấy điện thoại di động của mình, không cho cô một chút chuẩn bị nào, cứ thế chụp một tấm ảnh ngay huyệt nhỏ đang mở rộng của cô.
"Đừng..." Dư Ngâm muốn ngăn cản cũng không kịp nữa.
Anh thưởng thức ảnh chụp, dường như hài lòng rồi mới xoay màn hình, đưa đến trước mắt cô.
Đáy mắt Dư Ngâm còn đọng hơi nước do khóc, tầm mắt hơi mơ hồ, cố gắng nheo mắt, trong lòng chợt chùng xuống.
Nét bút màu đỏ đặc biệt chói mắt trên làn da của cô.
Lục Ngọc Trạo.
Tên của anh.
Viết ngay trên âm hộ bị làm đến mức một mảnh hỗn độn của cô.
Dư Ngâm thấy rõ xong, tức giận đến cả người phát run.
Loại cảm giác này, giống như anh đánh dấu "đã đến đây du lịch" vậy.
Cô ngước mắt, căm giận trừng anh.
Lục Ngọc Trạo nhướng mày, lấy lại điện thoại, đầu ngón tay lướt qua màn hình, phóng đại tiểu huyệt sưng đỏ của cô lên, tỉ mỉ thưởng thức.
"Tiểu huyệt rất ngoan, còn người thì hơi kém chút." Khách sạn xa hoa nhưng lạnh lẽo khiến Dư Ngâm không muốn ở lại thêm một khắc nào, cô bò dậy khỏi giường, tìm quần áo của mình, phát hiện áo đã bị anh xé rách, căn bản không có cách nào mặc lại.
Trận khóc vừa rồi còn xa mới tuyệt vọng như lúc này.
Khóe miệng cô run rẩy, nước mắt lạch cạch lạch cạch rơi xuống.
Lục Ngọc Trạo đứng dậy kéo quần lên, định bụng về nhà mới tắm rửa, quay đầu liền thấy cô quấn chăn, lặng lẽ rơi nước mắt.
Nhìn theo ánh mắt cô, trên mặt đất là bộ quần áo rách nát kia.
Anh trực tiếp ném áo khoác của mình qua.
Bỗng nhiên bị chiếc áo rộng thùng thình trùm lên đầu, trước mắt Dư Ngâm là một vùng tăm tối, sau đó là mùi hương thanh nhã lạnh lùng trên người anh, trong nháy mắt từ bốn phương tám hướng tràn vào mũi miệng cô.
Cô đưa tay nắm lấy lớp vải, theo bản năng muốn ném đi.
Nhưng nghĩ lại, đây có lẽ là vật duy nhất cô có thể dùng để che thân.
Nhục nhã đan xen tuyệt vọng, cô không thể không giữ lại thứ anh bố thí.
"Tắm ở đây hay là về nhà tắm?" Giọng Lục Ngọc Trạo lười biếng vang lên.
Dư Ngâm không dám do dự, về nhà, cô hiện tại chỉ muốn mau chóng rời khỏi nơi như ác mộng này.
Nhưng hai chân mềm nhũn, cô hơi động một chút, giữa đùi liền ma sát đến bỏng rát, khiến cô nhíu mày hít một hơi khí lạnh.
Lục Ngọc Trạo đương nhiên biết vì sao.
Anh cầm điện thoại, chuyển cho cô một khoản tiền, "Tự mua ít thuốc mỡ." "..." Dư Ngâm nhìn thấy anh dùng biệt danh và ảnh đại diện của Tư Nguyên Phong, trong lòng càng thêm tức giận, không chỉ không nhận tiền, mà còn trực tiếp xóa bỏ WeChat của anh.
"Không cần cậu giả bộ tốt bụng." Cô cố nén đau đớn, đè chặt cổ áo khoác đầy bất an, xoay người bước nhanh ra cửa.
Cô nắm tay nắm cửa ấn xuống, nhưng không hề di chuyển, cô dùng sức hơn nữa, phát hiện vẫn không mở ra được.
Phiền não, tủi thân...


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡