⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

cô không thích, theo bản năng muốn cự tuyệt, nhưng tình thế trước mắt này, không cho phép cô nói không, đành phải thuận theo gật gật đầu, chọn vị trí gần cánh cửa nhất ngồi xuống.
“Giới thiệu với Lục cục trưởng một chút, vị này là bên tuyên truyền công ty chúng tôi, gọi là Kim Hạ.” Tiếp theo Vương Minh Lãng lại nhìn Kim Hạ “Vị này là Lục Xuyên Lục cục trưởng cục quản lý đất đai của chúng ta.” Kim Hạ nhẹ nhàng gật đầu, lễ phép kêu một tiếng “Lục cục trưởng.” Tầm mắt chỉ hơi dừng lại ở cổ áo, không có tiếp tục nhìn lên trên.
Lục Xuyên nhìn chằm chằm cô gái ngồi đối diện mình , hơi hơi p híp mắt.
Hình như cô, thật sự không nhớ rõ anh.
Lần trước ở trong ngõ nhỏ chỉ là nhìn thoáng qua, tuy rằng ánh trăng không tính là sang rỡ, nhưng cũng vừa đủ để anh ghi nhớ bộ dáng của cô.
Làm quan nhiều năm, anh luyện được một thân bản lĩnh tốc ký, nhất là khả năng ghi nhớ khuôn mặt người, nó tương đương với rõ ràng khắc sâụ Dưới ánh sáng đầy đủ rộng rãi, ở trong mắt anh khuôn mặt của cô, càng thêm sinh động, tuy không tính là mỹ nữ, bất quá ngũ quan thật khéo léo tinh xảo, làn da trắng noãn thoạt nhìn non mịn co dãn, tóc dài đen như mực, không thoa phấn trang điểm, bộ dáng cúi mi thấp mắt, lộ ra một luồng tươi trẻ mộc mạc kín đáo, lại liên tưởng đến ngày đó nghe thấy cú điện thoại sắc yêu đó của cô, bỗng nhiên làm cho anh rất ngạc nhiên muốn biết, khi cô rên rỉ, trên mặt có biểu tình gì.
“Hạ tiểu thư, không nghĩ đến chúng ta lại gặp mặt.” Lục Xuyên khẽ cong lên khóe môi, bưng chén rượu lên nhấp một ngụm, nhẹ nhàng nói bâng quơ.
Lời vừa nói ra, ba người lại sửng sốt.
Kim Hạ rốt cuộc ngước mắt lên, mờ mịt nhìn thẳng Lục Xuyên, anh xuất ra một bộ dáng rất hời hợt, ngũ quan lập thể thâm thúy, khí phách hiên ngang, tuy rằng trên mặt mang theo ý cười, nhưng trên nét mặt ẩn chứa khí phách, cô chắc chắn ở trong vòng luẩn quẩn của cô, không có tồn tại một người như vậy.
Vương Minh Lãng đè nèn vui sướng của mình xuống, hỏi “Sao có thể, Lục cục trưởng biết Kim Hạ của chúng tôi à?” Lục Xuyên hơi gật đầu “Trùng hợp.
Cô cũng bạn trai nói chuyện điện thoại, tôi vừa vặn đi ngang qua, làm cô ấy hoảng sợ.” Kim Hạ không có bạn trai, cho nên rất ngạc nhiên cảm thấy hoang mang trước lời nói của Lục Xuyên.
Gọi điện thoại, đi qua, dọa nhảy dựng, Kim Hạ đột nhiên nhớ ra cái gì, kinh ngạc nhìn Lục Xuyên, Lục Xuyên cười tủm tỉm nhìn cô, khóe mắt đuôi lông mày đều nhiễm một chút trêu cợt, biểu tình như vậy đã khẳng định hoài nghi của cô, anh chính là người trong ngõ nhỏ ngày đó.
Kim Hạ nhất thời khẩn trương, hoảng sợ thu hồi tầm mắt, cúi đầu càng thấp, hai má cháy rực.
Cô làm sao có thể thiếu may mắn đến như vậy, thế nhưng ở trong này gặp phải anh ta.
Anh ta có thể nói ra nghề tay trái của cô hay không?
Không đúng, anh ta không biêt đó là nghề tay trái của cô, anh ta nghĩ rằng cô đang nói chuyện với bạn trai.
Lục Xuyên thấy cô rất nhanh cúi mặt xuống, biết bây giờ cô đang cân nhắc cái gì, cuối cùng vẫn là cô gái nhỏ, mặc dù có lá gan ở bên ngoài gọi điện thoại sắc yêu, vẫn không dám để cho đồng nghiệp của mình biết, nếu không cô sẽ không còn mặt mũi ở lại công ty


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡