⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

trên bàn Mina, hóa đơn cùng tờ ghi chép đặt ở trước máy tính của cô tôi.
Làm xong này đó, cô mới chạy nhanh đến văn phòng Vương Minh Lăng, đẩy cửa ra, cũng không có phát hiện ở trên còn văn kiện gì, cô nghĩ nghĩ đi đến sau bàn công tác rộng thùng thình, ngồi xổm xuống vừa thấy, quả nhiên ở dưới bàn phát hiện một tờ giấy A4.
Cô nhặt lên, gọi điện thoại lại co Vương Minh Lãng “Vương tổng, ở dưới bàn tôi tìm được một tờ văn kiện rồi, có phải hạng mục vây thôn hay không?” “Đúng, cái đó, Kim Hạ cô nhanh chóng gọi xe, đem văn kiện đó lại đây, chúng ta tôi đang ở phòng đặc biệt của khách sạn Tường Vương Triềụ” Thanh âm Vương Minh Lãng nghe qua rất cấp tốc, Kim Hạ cũng không dám chần chừ, vội vàng cầm tờ văn kiện kia liền xông ra ngoài.
Khi chạy đến cửa nơi bàn bạc, cô bị nhân viên ngăn cản “Tiểu thư, cô đến phòng nào?” Trên mặt nhân viên tuy rằng cười tươi, nhưng trong ánh mắt lại cất giấu một tia hoài nghi khinh miệt.
Mặc dù trong mắt người ngoài Kim Hạ thoạt nhìn có chút chất phác, nhưng tâm tư tinh tế, rất nhiều chuyện cô lựa chọn trầm mặc, không phải vì không hiểu, chủ yếu là không muốn nói mà thôi.
Cô hiểu được vì sao nhân viên hoài nghi cô.
Đại sảnh Tường Vương triều không phải nơi đặt bàn ăn cơm di qua di lại, tất cả đều là phòng riêng, thấp nhất cũng mất một vạn, người bình thường không có việc gì sẽ không đến đây ăn cơm.
Mà chính cô mặc bình thường tất dài cũng quần đùi, không trang điểm cũng không làm tóc, bất luận kẻ nào nhìn thấy đều cảm thấy cô cùng chỗ này không hợp.
“Xin chào.” Kim Hạ cười thản nhiên “Tôi cần đi đến phòng đặc biệt.” Nhân viên xoay người, làm ra một tư thế mời vào “Tiểu thư, xin đi theo tôi.” Lần đầu tiên Kim Hạ bước vào Tường Vương Triều, cô thấy chính mình như đến hoàng cung, chỉ bức tượng bằng thủy tinh đen trong đại sảnh, đã làm cho cô nhìn đến hoa mắt.
Nhân viên dẫn cô đến thang máy còn trống đi lên lầu, nhẹ nhàng đẩy ra cửa phòng đặc biệt “Tiểu thư mời vào.” Kim Hạ gật đầu, thật cẩn thận đi vào, Trong phòng có ba người ngồi, Vương Minh Lãng, Mina, còn có một người đàn ông lạ, thoạt nhìn chắc khoảng ba mươi tuổi, ngũ quan tinh xảo thâm thúy, quần áo cố áo mở ra tùy ý, Mina rót rượu cho anh ta, anh tachắc là nhân vật quan trọng nhất.
Cô không dám nhìn nhiều nữa, chạy nhanh đến bên người Vương Minh Lãng, đưa tờ văn kiện kia.
Vương Minh Lãng tiếp nhận “Vất vả cô rồi, cô Kim Hạ, cô về trước đi.” Kim Hạ gật gật đầu, im lặng chuẩn bị lui ra ngoài, chợt nghe người đàn ông xa lạ kia nói “Cũng đã đến đây rồi, không bằng ngồi xuống cùng ăn.” Lời này vừa nói ra, ba người đều sửng sốt.
Vương Minh Lãng quá quen với những trường hợp này, nhìn qua đã biết vì sao, lập tức ngoắc ngoắc Kim Hạ lại, cười hớ hớ “Kim Hạ, đến đây, ngồi xuống.
Lục cục trưởng đã lên tiếng, hôm nay cô ở lại ăn cơm đi.” Mina bưng chén rượu, tìm tòi nghiên cứu Kim Hạ, lại nhìn Lục Xuyên, không rõ trên người cô có điểm nào khiến cho anh nhìn trúng, lại chủ động mở miệng giữ cô lại ăn cơm.
Kim Hạ đứng tại chỗ, nghi hoặc liếc nhìn Lục Xuyên một cái.
Vốn cô định đưa văn kiện xong sẽ trở về, không nghĩ đến giữa chừng xuất hiện ngã rẽ, trường hợp ăn uống linh đình như thế này


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡