Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

trắng.
Nhiệm vụ của người chơi khác có lẽ là thu thập nguồn lửa, thu gom nguyên vật liệu, lấp khe nứt trên hòn đảo, thậm chí là ngâm nga văn khấn thần linh kỳ quặc nào đó.
Còn cô, lại phải đút chất dịch cơ thể của mình cho "nhân loại" trong hang động.
"Rốt cuộc nó có được xem là con người không?" Vân Yểu cất giọng run rẩy hỏi, song không nhận được câu trả lời.
Gió thổi qua kẽ đã, nghe như tiếng cười trộm.
Cô nâng chiếc túi nhỏ trong lòng bàn tay, ngón tay nhẹ nhàng kẹp một ít thuốc bột.
Thuốc bột hơi ẩm ướt, hẳn là một chất gây ngủ nào đó chăng?
"Thuốc ngủ?" Một người chơi trẻ tuổi đến gần Vân Yểu, đánh hơi mùi trong không khí "Nhiệm vụ của cô sao mà dễ dàng quá vậy?" Dễ dàng ư?
Vân Yểu mở to mắt, suýt nữa cắn trúng lưỡi.
Cô hé miệng toan giải thích nhưng lại xấu hổ đến độ không nói nên lời, chỉ đành nhạt nhẽo đáp "ừm" một tiếng.
Sau đó cô giả vờ bình tĩnh đổ thuốc bột vào lại miệng túi, lòng bàn tay càng ngày càng ướt mồ hôi.
Chờ người nọ đi rồi, bờ vai Vân Yểu lập tức sụp xuống như thể nản chí.
Cô kề trán lên đầu gối, rầu rĩ lẩm bẩm "Xong đời." Vậy là cô nhất định phải tiến vào trong hang, tiếp xúc với kẻ không biết là sinh vật gì đang say ngủ rồi đút thuốc cho đối phương.
Sau đó cho đối phương ăn chất dịch cơ thể gì đó của cô chăng?
Nhưng đó là mồ hôi, nước bọt, máu, hay là..?
"Ưm.." Vân Yểu lắc đầu nguầy nguậy, vứt bỏ ý nghĩ đáng xấu hổ ấy ra khỏi đầu, vành tai đỏ đến độ có thể nhỏ ra máụ Như..
Như thế rõ ràng là..
Ai lại đi làm trò đó chứ?
"Mày điên rồi à Vân Yểụ Nó điên mới đúng." Cô cắn móng tay, lẩm bẩm "Ở đây có bao nhiêu người, chỉ có mình mình nhận được loại nhiệm vụ này thôi ư?" Vân Yểu ngồi tại chỗ, nội tâm đang giằng xé.
"Không đi thì sẽ chết." Cô lẩm bẩm.
"Nhưng nếu đi.." Cô che gương mặt đã nóng ran lên "Quá..
Quá xấu hổ.." "Nhưng nếu chết thì chẳng còn gì nữa." Vân Yểu rối rắm chừng 10 phút, cuối cùng cô hít sâu một hơi rồi đứng phắt dậy.
Dù sao đây chỉ là một trò chơi thôi, sau khi hoàn thành rồi rời đi thì mọi chuyện đều sẽ trở thành quá khứ Họ đã bị nhốt ở hòn đảo đêm vĩnh hằng này suốt 10 ngày 10 đêm rồi.
Ban đầu, nhiệm vụ của Vân Yểu vẫn được xem là bình thường, chí ít nhìn từ mặt ngoài là như vậy.
Hệ thống hướng dẫn cô tìm kiếm nhật ký bằng kim loại đã gỉ sét trong đống phế tích.
Những dòng chữ đã phai màu trải dài trên trang giấy đã ố vàng, cứ như thể từng bị chất lỏng đặc sệt nào đó ngấm vào.
Cô tốn mất hai ngày thì mới ghép lại được manh mối trong những trang giấy ghi chép đã rách tươm đó.
"Ngọn nguồn ở sâu bên trong tâm núi lửa, lối vào đã bị rễ sống chặn kín." Rễ sống..
Về sau Vân Yểu mới biết đó không phải là loại rễ cây bình thường.
Chúng chiếm cứ miệng núi lửa, hệt như mạch máu của một con thú khổng lồ đang ngủ say.
Thân rễ đen nhánh, dính nhớp, mặt ngoài phủ kín giác mút li ti, chỉ cần chạm nhẹ vào là chúng sẽ mấp máy, co lại.
Vân Yểu kìm nén cảm giác ghê tởm, làm theo lời nhắc nhở của hệ thống, dùng những mảnh kết tinh mà mình góp nhặt được trên đảo để cắt bỏ rễ cây từng chút một.
Mỗi khi cô cắt đứt một sợi thì sẽ có chất lỏng đỏ thẫm chảy ra từ mặt cắt, dính trên tay cô trông hệt như vết máu,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡