Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 15

nước đã.” Mộ Sâm đang đon đả mời anh Khải ngồi xuống.
Nghe thấy tiếng bước chân, anh biết Lục Tư Kỳ đã xuống lầụ Anh Khải không ngồi ngay.
Với bản tính đa nghi cực độ, hắn ta đưa mắt nhìn về phía chân cầu thang “Chỗ chú còn có người khác ở lại à?” “Một người đồng hương của em, vừa mới mất chồng.
Đàn bà con gái một mình ở quê sống chẳng dễ dàng gì, biết em ở đây làm ăn phát đạt nên lặn lội sang đây cậy nhờ.” Giọng Mộ Sâm đầy vẻ tiếc nuối và thương cảm “Cũng chẳng còn cách nào, dân quê em mê tín lắm, cứ khăng khăng bảo vía cô ấy nặng, khắc phu, đàn ông nào dính vào cũng không có kết cục tốt.” Anh cố tình nói vậy vì biết thừa người đàn ông trước mặt này cũng là một kẻ cực kỳ mê tín.
Quả nhiên, sau khi Lục Tư Kỳ xuống lầu, nhìn thấy cô xinh đẹp lại có khí chất thoát tục, mắt anh Khải sáng rực lên nhưng lại không dám động chân động tay tùy tiện.
Cho đến khi Lục Tư Kỳ đi lên lầu, anh Khải mới tặc lưỡi tiếc rẻ “Đúng là phí phạm, uổng cho một gương mặt cực phẩm như thế.” … Buổi tối, Trần Hạo Khải ở lại uống rượu cùng Mộ Sâm, còn gọi cả má mì Bạch Mật Nhi và Thôi Điềm ở sát vách sang góp vui.
Đoạn Tử cũng gọi Lục Tư Kỳ xuống.
Lúc Lục Tư Kỳ định ngồi xuống cạnh Trần Hạo Khải, Mộ Sâm liếc mắt ra hiệu cho Thôi Điềm.
Ngay lập tức, Thôi Điềm lả lướt ngồi xuống sát rạt Trần Hạo Khải, nũng nịu “Anh Khải, lâu lắm rồi anh không tới thăm người ta, có phải anh sang bên Campuchia lại lọt mắt xanh em gái trẻ trung nào rồi không?” “Làm gì có, mấy em gái trẻ sao mà mướt bằng em được.” Chẳng nể nang ai có mặt tại đó, Trần Hạo Khải đưa tay nhào nặn khuôn ngực cô ta một cách thô bạo “Nhất là đôi gò bồng đảo này, vừa trắng vừa mềm ” “Ghét anh quá đi ” Thôi Điềm giả vờ thẹn thùng cúi đầụ Lục Tư Kỳ đứng sang một bên, cô cảm thấy mình như một kẻ ngoài cuộc, hoàn toàn không thể hòa nhập vào bầu không khí này.
Đúng lúc đó, Bạch Mật Nhi vẫy tay gọi cô “Lại đây em gái, ngồi cạnh chị này.” Nói xong, cô ta liếc nhìn anh Khải một cái “Anh Khải cũng chú ý chút đi, đừng có làm em gái mới của chúng ta sợ chứ.” Đoạn Tử thấy vậy liền nhanh nhảu dời ghế “Tiểu Kỳ, mau lại đây ngồi đi.” “Cảm ơn.” Lục Tư Kỳ đi tới ngồi giữa Bạch Mật Nhi và Đoạn Tử, đối diện chính là Mộ Sâm và anh Khải.
Cô vừa ngồi xuống, anh Khải đã chỉ vào chiếc ly không của cô “Nào Mật Nhi, rót đầy cho em gái mới đi, từ nay cô em này là người của chúng ta rồi.” “Em gái cứ yên tâm, sau này có anh Khải đây bảo kê, dù em ở huyện Giang Hồng hay sang Campuchia, không ai dám bắt nạt em đâu ” Lục Tư Kỳ bưng ly rượu lên “Cảm ơn anh Khải.” Dứt lời, cô uống cạn sạch trong một hơi.
“Khá lắm Bản lĩnh ” Gương mặt thô kệch của anh Khải hiện rõ vẻ phấn khích “Anh thích nhất hạng con gái không làm bộ làm tịch như em Nào Anh em mình làm thêm vài ly nữa ” Sau ba lượt cụng ly liên tiếp, Lục Tư Kỳ đều uống cạn không sót một giọt.
Nhìn cái điệu bộ liều mạng của cô, Mộ Sâm thầm nghiến răng, anh nhếch môi nhấp một ngụm rượu đầy ẩn ý.
Chờ đến khi anh Khải bảo Bạch Mật Nhi rót tiếp, lúc cô định bưng lên


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡