Chương 14
vào, đừng chỉ ăn mỗi rau xanh thế.” “Cảm ơn anh.” Lục Tư Kỳ không gắp thịt, cô vẫn chỉ lẳng lặng gắp mấy cọng rau bên cạnh.
Sau bữa ăn, Đoạn Tử lên lầu thay khóa cho cô.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng đối diện mở ra, Mộ Sâm bước bước ra ngoài.
Thấy cô mặc váy, lại còn cúi người giúp Đoạn Tử giữ cửa, cổ áo rộng hơi trễ xuống làm thấp thoáng rãnh ngực sâu hun hút, chân mày Mộ Sâm lập tức cau lại “Đoạn Tử, con sói mà mấy hôm trước tôi bảo cậu vẽ xong chưa?” “Việc thay khóa không cần cậu lo, đi vẽ sói của cậu đi.” Nhận thấy tâm trạng anh đang cực kỳ tệ, Đoạn Tử không dám ho he, anh ta đặt cây búa xuống rồi ngoan ngoãn đi xuống lầụ Khi chỉ còn lại hai người, Mộ Sâm gọi Lục Tư Kỳ vào phòng, đóng sập cửa lại.
Anh liếc nhìn trang phục của cô hôm nay, gằn giọng “Ai cho phép cô mặc váy?” “Hôm nay trời nóng, nhiệt độ tăng lên rồi.” Thấy gương mặt anh vẫn hầm hầm sát khí, Lục Tư Kỳ hỏi ngược lại “Có quy định nào không được mặc váy sao?” Câu hỏi này làm anh nghẹn họng.
Vì thực tế đúng là không có quy định đó.
Anh chỉ đơn giản là… nhìn không vừa mắt Nhận ra mình đang có chút hành động cảm tính, Mộ Sâm cố gắng bình ổn cảm xúc.
Anh quyết định xin lỗi cô về hành vi thiếu chuẩn mực sau cơn say đêm qua “Về bài khảo sát thứ ba đêm qua…” Lục Tư Kỳ liền cắt ngang, hỏi dồn “Tôi được bao nhiêu điểm?” “…” Trong đầu cô rốt cuộc chỉ có điểm số thôi sao?
Anh nắm chặt tay, trừng mắt nhìn cô đầy giận dữ.
Nghĩ đến việc đêm qua, khi nghe yêu cầu phải thoát y để kiểm tra, cô thậm chí không hề từ chối mà cứ thế cởi sạch trước mặt anh, trong lòng Mộ Sâm bỗng bùng lên một ngọn lửa vô danh.
“Vì muốn hoàn thành khảo sát mà cái gì cô cũng hy sinh đúng không?
Nếu tôi nói bài thứ tư là bảo cô xuống lầu, cởi sạch quần áo trước mặt Đoạn Tử, có phải cô cũng sẽ không từ chối?” “Đúng vậy.” Lục Tư Kỳ trả lời không một chút do dự.
“Bảo cô đi làm gái tiếp khách cô cũng đi?” “Đêm qua tôi đã nói rồi, những gì Thôi Điềm làm được, tôi cũng làm được.” “Mẹ kiếp, tôi phục cô rồi đấy ” Cơn giận như thiêu như đốt khiến anh không thể kiềm chế được nữa, chỉ đành châm một điếu thuốc để dằn xuống.
Vài phút sau, khi đã nén được ngọn lửa trong lòng, anh mới tiến lại gần Lục Tư Kỳ “Được, nếu cô đã sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để ở lại làm nhiệm vụ, vậy chiều nay khi anh Khải tới, cô hãy ăn mặc cho thật đẹp vào.” Biết rõ việc anh Khải tới nghĩa là mình sẽ phải đối mặt với điều gì, Lục Tư Kỳ vẫn bình thản gật đầu “Được.” Lục Tư Kỳ hiểu rất rõ ưu thế ngoại hình của mình.
Cô biết muốn thu hút sự chú ý của anh Khải thì phải khiến bản thân trở nên khác biệt hoàn toàn với những người phụ nữ ở cửa hàng bên cạnh.
Cô không trang điểm đậm, chỉ dùng bút kẻ mắt nhếch nhẹ một đường sắc sảo ở đuôi mắt, dùng chì màu nâu đậm tô điểm lại dáng mày, sau đó mới thoa lên môi một lớp son đỏ thuần dạng lì đầy quyền lực.
Chiếc váy vẫn là bộ cô mặc từ buổi trưa, không hề thay đổi.
Nghe thấy tiếng Đoạn Tử gọi một tiếng “Anh Khải” dưới nhà, biết người đã đến, cô mới mở cửa, chậm rãi bước xuống cầu thang.
“Đến đây đại ca, uống ngụm