Chương 2
không còn là sếp nữa mà là mợ mình.
Hứa Tư cụp mắt, lướt xem tài liệu vụ án trên máy tính, bình thản đáp “Tối nay tôi không lái xe.” Phí Tuấn “Vậy chúng ta cùng bắt taxi?” Rồi cậu ta lại lẩm bẩm “Không đúng nha, mợ bị bệnh sạch sẽ quá mức, đời nào chịu đi taxi.” Ngón tay thon dài trên bàn phím bỗng dừng lại, Hứa Tư ngước mắt lên “Cậu cháu đến đón tôi.” Phí Tuấn búng tay một cái rõ kêu, cầm lấy máy tính bảng đứng dậy, cười hì hì “Hóa ra nãy giờ là đang khoe tình cảm à.
Nhân đây chúc cậu mợ trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử nhé.” Đợi đến khi đi ra xa rồi, cậu ta mới dám nói với theo “Chỗ này cháu cá là chúng ta không phải chuyển đâu, chẳng có việc gì mà không giải quyết được sau một giấc ngủ ngon cả.” Hứa Tư chẳng buồn để tâm.
Thành Châu vừa vào thu là thời tiết khô hanh ngay.
Một ngày Hứa Tư phải bôi kem dưỡng tay không biết bao nhiêu lần.
Là người yêu cái đẹp từ nhỏ, cô không chịu nổi việc làn da xuất hiện dù chỉ một vết nứt khô.
Cô là người may mắn “đầu thai đúng chỗ”, sinh ra trong hào môn, vừa xinh đẹp mỹ miều lại cao ráo, đặc biệt là vóc dáng rất chuẩn, cứ đến mùa thu đông, diện áo len dệt kim là lại tôn lên vòng một đầy đặn.
Nói không ngoa, đúng là cô đã lớn lên trong sự theo đuổi của các chàng trai.
Trước năm 25 tuổi, Hứa Tư từng mơ mộng về người chồng tương lai của mình cao ráo, đẹp trai là điều kiện cơ bản, nhưng điều làm cô rung động nhất phải là sự ôn nhu và lương thiện.
Thế nhưng, cơn ác mộng ập đến sau một đêm, ông nội đã sắp xếp một cuộc liên hôn mà ông vô cùng đắc ý và cô phải cưới người đàn ông mình ghét nhất – Du Kỵ Ngôn.
Ba tháng trước, họ còn đối đầu gay gắt trên tòa.
Ba tháng sau, họ lại cùng đi chụp ảnh cưới.
Thật mỉa mai, thật nực cười.
Hứa Tư ghét Du Kỵ Ngôn đến mức nào?
Đại khái là cô đã đưa ra yêu cầu ở riêng phòng và thực hiện một cuộc hôn nhân không tình dục.
Cô cũng thẳng thừng tuyên bố rằng không quá hai năm, họ nhất định sẽ ly hôn.
Cả năm nay, cô luôn tìm kiếm bằng chứng ngoại tình của vị đại gia này, nhưng anh ta vừa cáo già vừa thông minh, canh phòng cẩn mật, chẳng để lộ một kẽ hở nào.
Không sao, cô có thời gian để chờ.
Cô không tin hạng đại gia cỡ này mà bên cạnh lại không có vài cô nhân tình.
Sân bay quốc tế Thành Châu, nhà ga T2.
Trời mùa thu tối nhanh, chưa đến sáu giờ mà ánh hoàng hôn nhạt nhòa đã bị bóng đêm lấn át.
Đang là mùa thấp điểm, lối ra ở tầng hầm không quá đông người.
Bên cạnh trụ đá là một người đàn ông cao lớn, dáng dấp thanh mảnh, mặc chiếc áo măng tô dài quá gối rất vừa vặn.
Chiếc áo cũng giống như chủ nhân của nó, trông vô cùng cao quý; dưới chân anh là những chiếc lá khô rụng đầy.
Một luồng gió lạnh lùa vào cổ Du Kỵ Ngôn, anh khẽ hít hà.
Ở Singapore hai tháng trời, ngay cả không khí của Thành Châu cũng trở nên hơi lạ lẫm, có chút tiêu điều và vắng lặng.
Trợ lý Văn Nhĩ lái chiếc Mercedes đến ngay phía trước, dừng xe ổn định rồi nhanh chóng xuống xe, giúp ông chủ cất hành lý.
Trong mắt Văn Nhĩ, ông chủ là người không cần nổi giận cũng khiến người khác nể sợ, thậm chí có phần lạnh lùng, vì vậy