Tiếp ➡

Văn phòng luật sư của Hứa Tư nằm trong một tòa nhà văn phòng đắt giá nhất khu CBD thành phố Thành Châụ Tòa cao ốc chọc trời này chính là biểu tượng đẳng cấp của giới tinh hoa.
Năm kia, cô đã chi một khoản tiền lớn để thuê trọn một sàn.
Điều này hoàn toàn đúng với tính cách của cô thích phô trương và trọng sĩ diện.
Dĩ nhiên, khoản “tiền lớn” đó không rút ra từ túi cô, mà là từ người ông nội giàu có.
Chỉ là hai tháng nay, cô đang đau đầu vì chuyện chuyển văn phòng.
Phía quản lý tòa nhà nói rằng có một vị đại gia chấp nhận chi giá cao để thuê các tầng từ 23 đến 25.
Trùng hợp là tầng 23 và 25 đều đang trống, chỉ còn tầng 24 của cô là “vật cản đường” duy nhất.
Phía tòa nhà sẵn sàng bồi thường thỏa đáng theo các điều khoản trong hợp đồng.
Với Hứa Tư, đây không phải là vấn đề tiền bạc hay chỗ ngồi, mà là cô đang nuốt không trôi cục tức này.
Bởi lẽ, vị đại gia muốn “đuổi cùng giết tận” cô không ai khác chính là người chồng mới cưới của cô – Du Kỵ Ngôn.
Trong mắt người ngoài, anh ta là một nhân vật thành đạt thuộc giới thượng lưu; còn trong mắt cô, anh ta chẳng khác nào hạng sâu bọ.
“Jenny, cháu đã ngó lại ba địa điểm mới, mợ xem có ổn không?” Người vừa nói là Phí Tuấn, trợ lý nhỏ đã theo Hứa Tư được một năm.
Cậu ta trẻ tuổi, vẻ ngoài tuấn tú, làm việc lại nhanh nhẹn.
Điều duy nhất khiến Hứa Tư không hài lòng chính là gia thế của cậu ta.
Cậu ta là cháu ruột của Du Kỵ Ngôn.
Liệu cậu ta có phải là “tai mắt” mà Du Kỵ Ngôn cài cắm vào hay không, đến giờ Hứa Tư vẫn chưa rõ.
Hồi cậu chàng mới vào làm, với tính cách kiêu kỳ, khó chiều của mình, Hứa Tư đã không ít lần gây khó dễ trong công việc, nhưng cậu ta thật sự rất thông minh, lần lượt vượt qua tất cả.
Văn phòng có tầm nhìn thoáng đãng, luồng sáng trắng xuyên qua bình hoa uất kim hương trên bàn, phủ lên bóng lưng Hứa Tư, soi rõ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần như sứ.
Cô một tay day trán, tay kia lướt máy tính bảng, nhìn những tòa nhà chẳng ưng ý chút nào mà thấy nhức đầụ Phí Tuấn khẽ hắng giọng, một tay chống lên mặt bàn, nói “Thật ra mợ này, cậu cháu tuy ít nói và trông có vẻ dữ dằn, nhưng cậu ấy rất biết lý lẽ.
Mợ cứ nói chuyện đàng hoàng với cậu ấy, có khi chúng ta chẳng cần chuyển đi đâụ” Hứa Tư sở hữu một gương mặt khuynh thành, nhưng khi không cười, ánh mắt cô có phần sắc sảo “Tôi cũng muốn nói chuyện đấy chứ, nhưng hai tháng nay bọn tôi còn chẳng gặp mặt nhaụ” Phí Tuấn “...” Cậu ta ngạc nhiên nhíu mày.
Đầu óc bắt đầu nghĩ vẩn vơ Hai tháng không gặp?
Chẳng phải là hai tháng không có “chuyện ấy” sao?
Bảo sao dạo này tâm tính mợ ấy lại thất thường thế.
Phí Tuấn ra hiệu “Vậy gọi điện nói chuyện xem sao?” Hứa Tư gượng cười một cách cứng nhắc “Cậu cháu trăm công nghìn việc, làm gì có thời gian.” Phí Tuấn tiện tay lướt xem ngày tháng trên máy tính bảng “Hôm nay 26 rồi, giờ này chắc cậu cháu đang trên máy bay từ Singapore về đấy.” Nói rồi, cậu ta chợt nhớ ra “Thôi chết, hôm nay là đại thọ của cụ cố, tí nữa thì cháu quên khuấy mất.
Tối nay cháu đi nhờ xe mợ nhé?” Vừa nhắc đến việc nhà, giọng điệu cậu ta trở nên thoải mái hẳn, cảm giác người ngồi đối diện


Tiếp ➡