Chương 17
chỉ muốn gả cho Vi Tư Nhậm thôi.” “Cậu đúng là không biết xấu hổ.” Cận Giai Vân xì một tiếng, huých bạn “Người ta là học thần đấy, chắc chắn là sẽ du học rồi.” Hứa Tư ưỡn thẳng lưng, chiếc váy xếp ly khẽ tung bay “Anh ấy đi nước nào tớ đi nước đó, dù sao nhà tớ cũng có tiền.” Tiếng cười của thiếu nữ trong trẻo như tiếng chuông bạc, trôi bồng bềnh trong những lớp nắng tầng tầng lớp lớp.
Sau này, họ đều ra nước ngoài, nhưng một người đến Anh, một người đến Mỹ.
Mối liên hệ giữa Hứa Tư và Vi Tư Nhậm thưa thớt dần.
Cho đến sát ngày kết hôn, cô nghe bạn bè nói anh có thể sẽ về nước và vẫn còn độc thân.
Ngay khi cô đang vui mừng khôn xiết ảo tưởng về những khả năng của hai người, thì một mệnh lệnh của ông nội đã chặt đứt hoàn toàn giấc mộng đẹp của cô.
Cô phải gả cho người đàn ông mình ghét nhất.
Cơn say mờ ảo kéo suy nghĩ của cô trở lại.
Dù nồng độ cồn không cao nhưng cơ thể Hứa Tư vẫn có phản ứng khó chịụ Cô chống tay lên thành bồn rửa, ấn nhẹ vào ngực, không hẳn là muốn nôn.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, cô bước ra khỏi phòng vệ sinh.
“Trùng hợp quá.” Người bước ra từ phòng vệ sinh nam bên cạnh chính là cậu sinh viên thể thao Đàm Hàm ban nãy.
Cậu ta lau tay, vẫn chưa từ bỏ ý định với Hứa Tư “Chị ơi, thật sự không cho em xin WeChat được sao?” Hứa Tư mỉm cười lắc đầu “Xin lỗi nhé.” Cô dường như không giỏi đối phó trong môi trường này.
Vừa đi được vài bước, cô cảm nhận được cậu ta đang đi sát sau lưng mình, một luồng nhiệt nam tính mạnh mẽ bao trùm phía saụ Quả nhiên, cánh tay cô bị giữ chặt.
Hứa Tư quay lại.
Cậu trai nheo mắt cười, so với vẻ lịch sự lúc đầu thì giờ đã lộ rõ mục đích “Chị gái à, chị thực sự rất đẹp, em thật lòng muốn làm quen với chị.” Cơn say bỗng bùng lên ngay giây phút đó, Hứa Tư thấy đầu óc choáng váng, đôi chân cao ráo đứng không vững, gót giày loạng choạng vài bước suýt thì trẹo chân.
Đột nhiên, cánh tay còn lại của cô cũng bị tóm lấy bằng một lực rất mạnh của đàn ông.
Mùi nước hoa trên người người này cô thấy hơi quen, là mùi Terre d’Hermès.
Ánh sáng quá tối, cô không nhìn rõ mặt anh ta, chỉ nghe thấy anh nói bằng tông giọng cực thấp với cậu sinh viên kia “Xin lỗi nhé, cô ấy là vợ tôi.” Hóa ra đã kết hôn, cậu sinh viên giật mình buông tay ngay lập tức, thậm chí còn có cảm giác xui xẻo vì suýt bị lừa.
Cậu ta bỏ đi.
Dù đã cách sàn nhảy một quãng nhưng tiếng ồn vẫn rất lớn, ong ong rung động.
Đầu óc Hứa Tư trở nên hỗn loạn, hơi men bốc lên đầu, cô hất cánh tay người đàn ông ra “Đừng chạm vào tôi, anh không phải chồng tôi.” Cô định bỏ đi nhưng lại bị anh kéo giật lại.
Anh lôi cô ra phía cửa sau của hộp đêm.
Cánh cửa gỗ khép hờ, những cơn gió thu se lạnh lùa qua khe cửa.
Hứa Tư tỉnh táo hơn một chút, hình như đã nhìn rõ được diện mạo của người đàn ông, lúc thấy quen lúc thấy lạ.
Cô đứng không vững, người nghiêng ngả, cánh tay mềm nhũn giơ lên chỉ vào mặt anh, lời nói đã mất hết logic “Chồng tôi đi Hồng Kông rồi, anh không phải chồng tôi.” Du Kỵ Ngôn kéo lại tay áo vest, dùng hai tay giữ chặt lấy Hứa Tư, ép cô vào tường không cho cử động