Chương 16
bản năng vén tóc ra sau tai, khẽ cụp mắt xuống.
Đó vốn là một động tác để giảm bớt sự căng thẳng, không ngờ lại trực tiếp thu hút cậu chàng tiến tới.
Cậu ta càng đi lại gần, ngũ quan càng rõ nét, một vẻ đẹp trai rất nam tính nhưng vẫn mang chút hơi thở thanh xuân của “đàn em”.
Cậu ta lịch sự đưa tay ra, cách chào hỏi không hề sỗ sàng “Chào chị, em là Đàm Hàm, sinh viên năm ba Đại học Thể dục Thể thao, em nên xưng hô với chị thế nào?” Ngoại trừ tiếp khách hàng, Hứa Tư không thường bắt tay người lạ.
Cô nở một nụ cười rạng rỡ đáp lại “Hứa Tư, luật sư.” Hóa ra là một chị gái luật sư, trong mắt cậu trai trẻ hiện lên ý cười như vừa trúng tiếng sét ái tình.
Sau đó, cậu ta lấy điện thoại từ trong túi ra, mở mã QR WeChat đưa cho Hứa Tư “Em có thể kết bạn với chị không?” Sau một hồi do dự, Hứa Tư vẫn từ chối.
Đợi cậu trai đi rồi, Cận Giai Vân mới sực tỉnh khỏi nhịp nhạc dồn dập, nhớ ra Hứa Tư là người đã có chồng.
Cô tiếc rẻ “Vừa rồi là lần đầu tiên tớ cực kỳ thấu hiểu cảm giác muốn ly hôn của cậụ Tình cảm không có, tự do cũng không, chẳng làm được gì cả, cứ thế để một tiểu thịt tươi ngon lành tuột mất.” Hứa Tư lại không thấy tiếc “Tớ xưa nay đều dị ứng với đàn ông cơ bắp cuồn cuộn.” Về điểm này thì hai người hoàn toàn trái ngược, Cận Giai Vân cực kỳ thích kiểu trai trẻ khỏe khoắn.
Trong cái đầu đang bị âm nhạc oanh tạc của cô bỗng hiện lên một bóng hình, cô huých vào eo Hứa Tư “Cũng đúng, cậu lúc nào cũng thích kiểu nam sinh cao gầy, mang cảm giác cấm dục, ví dụ như...
Vi Tư Nhậm.” Tiếng trống dồn dập chói tai, sàn nhảy từng đợt hò hét phấn khích.
Thứ đâm xuyên màng nhĩ Hứa Tư không phải âm nhạc mà là ba chữ “Vi Tư Nhậm”.
Cái tên này dù được nhắc đến vào lúc nào cũng khiến tim cô thắt lại, lập tức gợi về những ký ức ngây ngô năm 17 tuổi.
Cận Giai Vân hối hận vì mình lỡ lời, thấy sắc mặt Hứa Tư chùng xuống, cô liền khoác vai bạn, chỉ tay về phía sàn nhảy “Có muốn nhảy không?” Hứa Tư lắc đầu, nhấp thêm vài ngụm rượu rồi nói muốn đi vệ sinh.
Cận Giai Vân dặn cô đi nhanh rồi về.
Khu vệ sinh tuy không cách âm hoàn toàn nhưng ít nhất cũng yên tĩnh hơn một chút, không còn tiếng nhạc nhức óc, cũng có chút mát mẻ sau cơn nóng nực.
Rửa tay xong, Hứa Tư không muốn quay lại ngay mà đứng bên cửa sổ hít thở.
Cô lấy điện thoại ra, ma xui quỷ khiến thế nào lại bấm vào ảnh đại diện có tên “Vi”.
Trong suốt nửa năm qua, vòng bạn bè của người đó chỉ đăng duy nhất một tấm ảnh phong cảnh leo núi, ngọn núi đó nằm ở Thành Châụ Mùa hè năm ấy, không khí như mang hương vị của trái dâu tây.
Trên bậc thềm xi măng ở sân vận động trường cấp ba, Hứa Tư và Cận Giai Vân ngồi cạnh nhau, mỗi người ôm một cốc nước ngọt, lười biếng nhìn bầu trời xanh không một gợn mây và những tán cây long não khẽ lay động trong gió.
Cận Giai Vân hỏi Hứa Tư “Cậu có bao giờ nghĩ sau này mình sẽ lấy người như thế nào không?” Đó là ảo tưởng của thiếu nữ.
Hứa Tư ôm cốc nước trong lòng, mím môi, đôi má trắng nõn không chút phấn son bị nắng nhuộm hồng, nở nụ cười ngọt ngào như đang thầm yêu “Tớ