Chương 14
định cảnh cáo Cận Giai Vân, nhưng lời chưa dứt, đôi mắt cô đã bị hút chặt vào gương mặt điển trai trong ảnh.
Thú thật, nếu gạt bỏ cái tên “Du Kỵ Ngôn” sang một bên, thì ngoại hình người đàn ông trong ảnh đúng là kiểu cô thích.
Cận Giai Vân biết Hứa Tư ghét Du Kỵ Ngôn, cũng biết họ từng có xích mích từ vụ tranh chấp đất đai trước khi cưới, nhưng cô không ngờ rằng dù đã chung sống một năm, giữa họ vẫn không hề nảy sinh chút lửa tình vượt giới hạn nào.
Cô lấy cuốn tạp chí gõ gõ vào bàn tay đang bận rộn của Hứa Tư “Hai người vẫn chưa làm chuyện ấy à?” Hứa Tư nghe mà ngượng chín mặt, gõ sai cả một chữ cái “Tại sao tớ phải làm chuyện đó với hạng người như anh ta?
Hơn nữa tớ đã nói rồi, bọn tớ chắc chắn sẽ ly hôn.” “Rồi rồi, ly hôn, ly dị, ly tán” câu này Cận Giai Vân nghe đến mòn cả tai nên dĩ nhiên là chẳng tin chút nào, “Đến lúc đó tớ sẽ làm luật sư cho cậu, bắt anh ta phải chia cho cậu một nửa tài sản.” Hứa Tư ưỡn ngực, hừ một tiếng “Tớ chỉ cần tự do, không cần tiền.” Cận Giai Vân xì một tiếng trước cái vẻ đại tiểu thư cao ngạo của bạn mình, sau đó ánh mắt lại rơi xuống cuốn tạp chí.
Cô lướt nhanh vài trang, dừng lại ở mấy dòng chữ khiến mình nảy sinh nghi hoặc “Nhưng mà này, tớ thấy cậu bảo anh ta là cáo già chắc cũng không oan đâụ” Bàn tay đang gõ máy bỗng dừng lại, Hứa Tư quay đầu nhíu mày hỏi “Ý cậu là sao?
Trong bài phỏng vấn anh ta nói gì à?” Cận Giai Vân nói “Anh ta không nói gì quá lộ liễu, nhưng...” “Nhưng cái gì?” Hứa Tư sốt ruột.
Cận Giai Vân dựng ngược cuốn tạp chí lên bàn hướng về phía Hứa Tư, dùng đầu ngón tay vạch dưới một dòng chữ “Phóng viên nói rằng, hôn nhân dường như rất “vượng” cho sự nghiệp của anh ta.
Nói là vừa kết hôn xong, anh ta liền nhận thêm cổ phần mới từ nhà họ Du, còn Á Hối thì phất lên như diều gặp gió, chuẩn bị lên sàn.” Trong đôi mắt đẹp của Hứa Tư phủ một lớp sương mờ mịt, những lời nói của Du Kỵ Ngôn bắt đầu tua ngược trong đầu cô với tốc độ chóng mặt.
Cô dần nhận ra vấn đề, lòng bàn tay siết chặt “Thảo nào lúc đó ông nội tớ bảo, khi ông cụ Du hỏi Du Kỵ Ngôn có chấp nhận cuộc hôn nhân này không, anh ta đã đồng ý ngay lập tức.” Càng nói cô càng giận “Lúc đó tớ cứ nghĩ lý do là vì hôn nhân với anh ta không quan trọng, bên ngoài anh ta vẫn có thể ăn chơi trác táng như thường.
Nhưng tớ vẫn còn ngây thơ quá, không ngờ con cáo già này lại biết tính toán đến thế, coi tớ như một con cờ để trục lợi.” “Cậu cũng đừng căng thẳng quá,” Cận Giai Vân mỉm cười, đặt tạp chí lên bàn, nhìn chằm chằm vào người đàn ông đẹp trai trong ảnh rồi nói “Tất cả cũng chỉ là suy đoán thôi.
Biết đâu anh ta không đáng sợ như cậu nghĩ, có khi anh ta đã chấm cậu từ trước rồi cũng nên, ai mà biết được.” Lời này nghe thật chướng tai, Hứa Tư suýt thì trợn trắng mắt “Có phải tối qua cậu với anh chàng phi công kia mây mưa cả đêm nên giờ não vẫn chưa tỉnh không?” Cận Giai Vân đứng dậy, vuốt ve đường cong cơ thể mình, hồi tưởng lại đêm qua với vẻ khá mãn nguyện.
Cô lại chỉ vào bức ảnh trong tạp chí “Phụ nữ muốn giữ tâm trạng