Chương 13
lần nữa Hoặc là cô thuyết phục được gia đình hai bên cho ly hôn, hoặc là trở thành vợ thực sự của tôi.” Hứa Tư ...
Ngày hôm sau tại Trung tâm Hằng Doanh, nắng vàng rực rỡ.
Một người phụ nữ với vóc dáng thướt tha đang đứng trước cửa sổ sát đất nghe điện thoại.
Hứa Tư cứ hễ vào thu là trung thành với công thức phối đồ áo len dệt kim cùng chân váy lửng, đi kèm với đôi giày cao gót nhọn – món đồ yêu thích quanh năm của cô.
Bên ngoài cửa sổ là khu CBD với những tòa nhà cao tầng mọc san sát, cảnh sắc đan xen như một tấm lưới dày đặc, chỉ có công viên trung tâm là nơi duy nhất giúp tầm mắt được thư giãn.
Trong đôi mắt cô phản chiếu khung cảnh hỗn loạn, gương mặt lộ rõ vẻ ưu sầụ Vẫn là chuyện chuyển văn phòng, nhưng nãy giờ vẫn chỉ là những cuộc trao đổi vô nghĩa.
Đột nhiên, có người đẩy cửa bước vào.
Đó là một người phụ nữ mặc váy đen bó sát, mái tóc xoăn xõa ngang vai, dáng đi vừa phong tình vừa chuyên nghiệp.
Cô ấy cầm trên tay một cuốn tạp chí, mỉm cười rạng rỡ rồi ngồi xuống ghế da “Chồng cậu lại lên tờ Tuần báo Tài chính rồi này, lần này hẳn 8 trang luôn, bàn về việc Á Hối chuẩn bị lên sàn.” Đây là Betty – Cận Giai Vân, luật sư “át chủ bài” của văn phòng Hứa Tư, người được mệnh danh là một “nữ tướng” bất bại tại Thành Châụ Máy pha cà phê phát ra tiếng “tít”.
Hứa Tư lấy hai cốc Americano, một cốc cho mình và một cốc đưa cho Cận Giai Vân.
Cô cho rằng lời nói không nên tùy tiện, liền chấn chỉnh “Thứ nhất, bọn tớ là vợ chồng hữu danh vô thực; thứ hai...” Cô ngồi xuống ghế, giả vờ bận rộn, đôi lông mày lá liễu khẽ nhướn lên “Con cáo già đó đã nói những gì?” Cận Giai Vân có vẻ ngoài sắc sảo hơn Hứa Tư, khi cười trông rất quyến rũ “Hay là cậu tự xem đi?” Hứa Tư đưa mắt lướt qua nhưng nhanh chóng quay đi, ngón tay gõ lạch cạch trên bàn phím Mac “Hôm nay tớ nhiều việc lắm, cậu nói sơ qua cho tớ nghe là được rồi.” Cô rút một tập hồ sơ từ ngăn tài liệu xếp ngay ngắn, hờ hững nói “Dù sao tớ cũng chẳng mấy hứng thú với chuyện công thành danh toại của anh ta.” Cận Giai Vân và Hứa Tư là bạn học từ thời cấp ba.
Hứa Tư tính nết thế nào, cô thậm chí còn hiểu rõ hơn cả bố mẹ cô ấy, từng chi tiết nhỏ nhất cũng không lọt qua mắt cô.
Cô khẽ hắng giọng, lật hai trang đầu của bài phỏng vấn, đó là hai bức ảnh chân dung.
Ảnh được chụp ngay tại văn phòng, một tấm toàn thân, một tấm bán thân, đều theo tông màu đen trắng đầy chất nghệ thuật.
Người đàn ông mặc bộ vest màu nâu, ngồi trên sofa da, lưng thẳng tắp, ngũ quan tuấn tú nổi bật.
Trong ánh mắt lãnh đạm xa cách ấy lại tiềm ẩn một sự quyết liệt và nhạy bén.
Người ta nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, với Du Kỵ Ngôn đúng là như vậy.
Tuy sở hữu vẻ ngoài có phần tri thức, nhưng anh không phải hạng người tầm thường mà là một kẻ không chịu khuất phục, mang trong mình tham vọng của loài sói.
Cận Giai Vân cố tình gập tờ tạp chí lại, vỗ vỗ vào tay Hứa Tư “Nói đi cũng phải nói lại, bất kể chồng cậu có là cáo già nghìn năm đi nữa thì vẻ ngoài đúng là cực phẩm.” “Tớ nhắc lại một lần nữa là đừng dùng từ chồng...” Hứa Tư quay đầu