Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

hồng hào non nớt, run rẩy dưới sự kích thích của thuốc nước, bắt đầu chảy nước ra ngoài.
Lãnh Sâm nằm tяên ghế, cố gắng chịu đựng.
“Quận chúa, thuốc này là thuốc kích thích sự mẫn cảm ở √υ" và hoa huyệt, hiếm có tяên đời.” “Ưm a… ngứa quá, tao nô đã khiến ma ma lo lắng.” Lãnh Sâm vặn vẹo thân thể, chật vật khó nhịn mà nói.
“Hôm nay quận chúa phạm lỗi, có nên phạt không?” “Nên phạt, xin ma ma phạt đi.” “Tiện nô, lấy hộp lại đây.” Ma ma ra lệnh cho A Quỳ.
“Vâng.” A Quỳ ngoan ngoãn tuân lệnh, quỳ bò tới chỗ chiếc bàn gần đó lấy một cái hộp nhỏ rồi đi về phía ma ma.
Ma ma nhận chiếc hộp, lấy một chiếc roi da nhỏ trong hộp ra.
“Nếu đã thế thì phạt đánh hoa huyệt ɖa^ʍ đãng của quận chúa mười lần.” “Vâng, xin ma ma trừng phạt.” Ma ma là người có tay nghề nên sẽ không đánh hoa huyệt bị rách, mà càng khiến hoa huyệt mẫn cảm hơn.
Một tiếng “bộp” vang lên, sợi roi quất thẳng vào hoa huyệt, hoa đế bị đánh run rẩy liên tục.
“A, đau quá!” Lãnh Sâm còn chưa kêu яên xong thì ma ma đã bắt đầu quật phát thứ hai, mười lần đều đánh vào cùng một chỗ, không cho Lãnh Sâm cơ hội sung sướng.
Bị sợi roi kích thích, hoa huyệt chảy nước nhiều hơn, A Quỳ bèn nhếch môi ngậm lấy sợi roi trong tay ma ma.
Trước ngực tê tái, hoa huyệt cảm nhận được khoái cảm từ cơn đau, Lãnh Sâm chưa từng chịu hình phạt như thế.
Thường ngày, cùng lắm thì mẫu thân chỉ phạt nàng quỳ gối sám hối ở từ đường, bây giờ nàng xấu hổ không chịu nổi, đau lòng rơi nước mắt.
Ma ma tách hoa huyệt ra, động t̸h̵ιt̸ non nớt hồng hào đang chảy nước róc rách nhiều hơn cả lúc trước, thấm ướt vải lụa lót tяên ghế.
“Quận chúa đúng là có hoa huyệt ɖa^ʍ đãng trời sinh, mười lần đánh dường như đã khiến nước ɖa^ʍ chảy ra nhiều hơn.” “Cảm ơn lời khen của ma ma.” Lãnh Sâm xấu hổ nói.
“Bắt đầu từ hôm nay về sau là hai mươi ngày huấn luyện hoa huyệt, quận chúa tự kiểm soát hoa huyệt, chỉ khi được phu chủ dặn dò cao trào thì mới được cao trào, tự tiện cao trào thì sẽ bị phạt.” “Vâng, tao nô biết rồi.” “Tiện nô, dùng √υ" của ngươi giúp thuốc mau mau thấm vào cơ thể đi.” A Quỳ nhận được lệnh bèn bước tới, nâng √υ" lên nhẹ nhàng ma sát hoa huyệt của Lãnh Sâm.
Vốn là hoa huyệt vẫn đang chảy nước, bây giờ còn bị ma sát nên tất nhiên là Lãnh Sâm không chịu nổi, chỉ trong chốc lát, nàng đã vội xin tha, “A, đủ rồi… tao nô sắp cao trào, a a…” Một tiếng “bộp” vang lên, roi da quất vào miệng hoa huyệt, “Nhịn.” Ma ma lạnh lùng nói.
“Quận chúa chịu đựng chút đi.” A Quỳ an ủi Lãnh Sâm, không dừng ma sát, nước ɖa^ʍ của quận chúa đã dính khắp √υ" của nàng ta, nàng ta là tiện nô nên đã thấy rạo rực từ lâu, đầu √υ" cương lên, tao huyệt đeo đai trinh tiết cũng chảy nước liên tục.
“Bộp bộp” hai roi quất xuống, ma ma quất mạnh vào hoa cúc của A Quỳ.
“Con tiện nô này, ai cho phép ngươi ɖa^ʍ đãng trước mặt chủ nhân, ngươi nhìn nước của mình kìa.” Khác với Lãnh Sâm, ma ma không khách sáo với A Quỳ, A Quỳ lập tức quỳ xuống đất, “Tiện nô biết lỗi rồi, xin ma ma tha cho tiện nô lần này.” “Thôi, tiện nô như ngươi đã không được cao trào suốt một tháng nên khó chịu chứ gì?” Ma ma cười lạnh.
Lãnh Sâm thấy ma ma tức giận, nàng không dám xin tha, vốn là muốn cao trào nhưng vì chuyện này


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡