Chương 10
nên nàng phải nhịn.
“Ma ma thương cho tiện nô đi.” A Quỳ đã không cao trào suốt một tháng, không được chủ nhân cho phép, nàng ta không thể cởi đai trinh tiết được, chìa khóa của nàng ta vẫn còn được phu nhân giữ, phu nhân đang bận rộn chuyện hôn sự cho Lãnh Sâm nên tao nô, người hầu ngọc thế đều không được giải tỏa.
“Thôi, ngươi cũng là tiện nô đáng thương, ta đi xin chỉ thị phu nhân đây, ngươi tiếp tục ma sát hoa huyệt chi quận chúa đi.
Quận chúa cũng không được cao trào trước khi nô tỳ trở về đấy.” “Vâng, tao nô biết rồi.” Lãnh Sâm lại thấy hơi sợ, hoa huyệt vừa mới được hưởng vị ngon nên không kiểm soát được, ma ma đi rồi, A Quỳ ngoan ngoãn dùng √υ" ma sát vào hoa huyệt của Lãnh Sâm, “Ưm ưm… A Quỳ, ngươi nhẹ chút đi, ta sợ mình không nhịn được.” “Quận chúa yên tâm, nếu ngài muốn ra thì cứ nói cho tiện nô biết, tiện nô dừng lại là được, ma ma không biết đâu.” “Ư a… hoa huyệt ngứa quá, hoa huyệt ngứa quá.” “Quận chúa chảy nước nhiều thật, ngài nhìn √υ" của tiện nô đây, tất cả đều là nước của ngài.
Hôm nay nhờ quận chúa, ma ma nể mặt quận chúa nên mới nghĩ cho tiện nô đấy.” A Quỳ vui vẻ nói, nghĩ đến chuyện cao trào, nàng ta rất sung sướng, một tao nô ɖa^ʍ đãng như nàng ta không cao trào một ngày đã là khó chịu lắm rồi, huống chi là nhịn suốt một tháng.
“A, ưm… thoải mái quá, √υ" của A Quỳ ma sát hoa huyệt ɖa^ʍ đãng làm ta thoải mái quá.” Lãnh Sâm uốn eo mông thở hổn hển, liên tục nâng hoa huyệt về phía trước, thấy Lãnh Sâm càng lúc càng nổi tính ɖa^ʍ, A Quỳ bèn ngừng lại, “Quận chúa cứ từ từ thôi, đừng cao trào, ma ma mà về là sẽ phạt ngài.
Bỗng nhiên không có √υ" của A Quỳ ma sát vào hoa huyệt, Lãnh Sâm cảm thấy khó mà nhịn được, nàng muốn cao trào nhưng cũng phải nhịn xuống.
A Quỳ biết quận chúa nhịn được qua cơn này, nàng ta bèn tiếp tục nâng √υ" ma sát nhẹ nhàng vào hoa huyệt, cứ lặp đi lặp lại như thế cho đến khi ma ma cầm chìa khóa quay về.
Lãnh Sâm lại không cao trào nhưng hoa huyệt đã sưng đỏ từ lâu, cũng chảy nước nhiều hơn.
“Quận chúa có cao trào không?” “Không, thưa ma ma.” A Quỳ đáp.
“Ừ, thế thì ma sát thêm mười lăm phút nữa.” Lãnh Sâm nghe xong, nàng biết mình không chịu nổi, lúc trước A Quỳ săn sóc cho nàng nên mới dừng lại, bây giờ có ma ma quan sắt, chắc chắn là không được.
Không ngoài dự đoán, chỉ mới ma sát không tới bảy phút mà Lãnh Sâm đã không chịu nổi, “Ưm a… xin ma ma cho tao nô cao trào đi, tao nô không chịu nổi.” Tяên ghế, Lãnh Sâm đã ưỡn eo nâng hoa huyệt lên, mà A Quỳ cũng không dám dừng lại.
“Còn bảy phút nữa, quận chúa cố chịu đi.” Ma ma dứt lời, thì một cột nước phun ra thật nhiều, vì Lãnh Sâm đã nhịn lâu rồi, nước dính lên mặt A Quỳ.
Nhìn lượng nước chảy ra, ma ma biết là lúc trước nàng không cao trào.
Hoa huyệt còn đang co giật, nước róc rách chảy ra ngoài.
“Ưm ưm… ta ra rồi, ma ma, tao nô ra rồi…” Trong giọng nói quyến rũ của Lãnh Sâm hơi run run.
“Hôm nay là lần đầu tiên, nô tỳ sẽ không phạt ngài.” Ma ma cũng biết thân thể của nàng vốn rất ɖa^ʍ loạn, nhiều nước.
“Cảm ơn ma ma.” Lãnh Sâm thở phào nhẹ nhõm, mà A Quỳ quỳ dưới đất đang nâng √υ" thì đã chảy nước đầy đất, nước ɖa^ʍ chảy dọc theo √υ" xuống dưới, vẻ mặt A Quỳ