“Tuyên Mạt?” Tuyên Mạt bình tĩnh nghe thấy gọi tên mình bèn ngẩng lên nhìn lại, thấy từ bên kia có một người có vóc cao gầy, là một người phụ nữ trang điểm lòe loẹt nhìn hơi quen mắt.
“Thật sự là cô à, Tuyên Mạt, không phải nói rằng cô đi ra nước ngoài du học sao? Sao lại chạy về Thâm Thành rồi? Ở nước ngoài lăn lộn không nổi nữa sao?”
Mở miệng ra chính là những lời nói châm chọc. Cũng không phải là thứ gì tốt.
“Cô là ai?”
Dù Tuyên Mạt không mang giày cao gót, nhưng cũng cao hơn người phụ nữ trước mắt này ước chừng khoảng một phần ba cái đầu, cô tự nhiên mang theo khí tràng thanh lãnh thản nhiên, nói một câu lạnh nhạt khiến cho những người có mặt ở đó đều cảm thấy áp bức.
Đồng thời khiến Lâm Tư Tư vốn dĩ định trêu đùa cô cảm thấy như vác đá nện lên chân mình
Vừa rồi cô ta đắc ý như thế, nhưng cố tình người ta lại căn bản không nhớ rõ mình là ai.
Cô ta tức đến mức nghiến răng nghiến lợi và định Tuyên Mạt đang cố ý giả vờ không quen biết mình.
Cô ta vuốt vuốt lại đầu tóc, tư thế đứng cố thể hiện ra vóc người ưu việt của mình, ngẩng cao đầu rồi phản kích lại “Tuyên Mạt à cô không cần phải ra vẻ thế đâu, cô cũng chỉ là đi du học mà thôi, về nước lại coi mình được dát vàng rồi? Cho dù có dát vàng bao nhiêu cũng không thay đổi được một sự thật cô chính là con gái của tiểu tam. Ai nha, thật sự rất xin lỗi, nơi này còn có những người khác nữa mà, trách tôi nói chuyện không có khống chế được âm lượng.”
Quả nhiên, cô ta vừa nói như vậy, mọi người lầ lượt dùng các loại ánh mắt khác thường nhìn Tuyên Mạt.
“Không phải chứ, Phong Đầu Hành còn tuyển loại người có bối cảnh không sạch sẽ như thế này nữa sao?”
“Nhìn cô ta lớn lên xinh đẹp như vậy, sẽ không phải là dùng thủ đoạn gì để vào đây chứ.”
“Đó là chắc chắn rồi, dù gì chúng ta cũng đã trải qua hai lần phỏng vấn, nhưng lúc trước chúng ta chưa từng gặp qua cô ta.”
Ngay tức khắc, những lời bàn tán chỉ trỏ lại càng nhiều thêm.
Tuyên Mạt không thèm để ý, mà thản nhiên đứng ở trước mặt Lâm Tư Tư, thong dong nói “Tôi sẽ không chấp nhận lời xin lỗi, chẳng qua giọng của cô đúng thật là tương đối lớn, không quá phù hợp với hình tượng của cô. Cô khiên tôi nghĩ đến những ngày tháng sau khi kết hôn của cô, sẽ giống như một bà thím già hướng về phía cửa sổ lớn giọng mà gọi, đặc biệt hăng hái.”
Lâm Tư Tư tức giậm chân, “Cô dám mắng tôi là bà thím già?”
“Chú ý dùng từ, tôi nói là cô làm tôi nghĩ đến ”
“Cô ”
“Tiếp theo, cô nếu như đúng là người mà tôi quen biết thì cách gặp mặt chào hỏi sẽ không mất lịch sự như thế chứ nhỉ? Vậy thật là may mắn khi tôi không quen biết cô. Còn chuyện cô nói tôi là con gái của ai.”
Tuyên Mạt tiếp tục lại gần thêm một bước, gần trong gang tấc, khí tràng rất có uy áp kia, làm cho Lâm Tư Tư có một loại cảm giác sợ hãi không nói nên lời.
“Thường thì người càng tự ti mới càng thèm muốn đồ của người khác để tìm kiếm cảm giác thỏa mãn và tự tin.”
“Tuyên Mạt, cô chính là loại người đó ”
“Công việc của Phong Đầu Hành là bán đấu giá, cô dùng túi giả ở ngay chỗ này, là muốn đánh vào mặt của Phong Đầu Hành hay sao?”