Tuyên Mạt không cho cô ta có cơ hội biện minh, một câu cuối cùng đó, trực tiếp đánh cho Lâm Tư Tư đột nhiên không kịp đề phòng. Cô ta theo bản năng mà che giấu đi logo túi trên người mình.
“Cô nói linh tinh gì đấy? ”
“Cô đang làm gì vậy ”
Tay của Lâm Tư Tư chưa có kịp hạ xuống thì người phỏng vấn vừa bước ra từ bên trong thẳng tiếng quở trách, hơn nữa còn đi tới chỗ bọn họ.
“Tuyên tiểu thư ” Cử chỉ của người phỏng vấn đối với Tuyên Mạt rất cung kính.
Mọi người đều không thể tưởng tượng được, còn Lâm Tư Tư thì sững người đứng đó.
Tuyên Mạt liếc xéo cô ta một cái, đáy mắt mang theo vài phần khinh miệt, “Xin chào.”
“Bên trên đã ra thông báo, Tuyên tiểu thư không cần phải tham gia phỏng vấn, bây giờ tôi sẽ dẫn cô đi làm thủ tục nhận chức.”
“Cái gì?” Lâm Tư Tư khó tin nhìn vào Tuyên Mạt, cô ta không thể tin được người phỏng vấn của Phong Đầu Hành sẽ nói chuyện lịch sự với cô như thế. Còn có thể bỏ qua khâu phỏng vấn, trực tiếp nhận chức.
“Có thể, chỉ là đợi chút đã.”
Tuyên Mạt nói như thế, người phỏng vấn tất nhiên là đứng thẳng lên nhìn.
“Tôi xem ở trên tư liệu thấy những đánh giá về Phong Đầu Hành các anh đều rất tốt, chỉ là qua hôm nay tôi cảm thấy hơi thất vọng.”
Người phỏng vấn gần như hiểu ra chỉ trong nháy mắt. Anh ta đứng ở trước mặt Lâm Tư Tư, nghiêm túc nói “Cô không có tư cách tiến vào Phong Đầu Hành của chúng tôi, đến nơi khác xin việc đi.”
“Dựa vào cái gì chứ ” Lâm Tư Tư lập tức tỏ thái độ không hài lòng.
“Dựa vào cái gì cô ta có thể không cần phỏng vấn đã có thể trúng tuyển, mà tôi lại không được Tôi tốt nghiệp từ Thâm Đại ”
“Nhưng mà tôi đã từng xuất sắc xuất ngoại nha.” Tuyên Mạt bất chợt lên tiếng đá xéo cô ta.
Trong nháy mắt kia, sắc mặt của Lâm Tư Tư khó coi giống như là dẫm phải cứt chó. Không sai, lúc trước Tuyên Mạt luôn là người đứng đầu các khóa, lấy được suất học bổng kia.
Sao có thể so sánh với loại người đội số thi vào Thâm Đại giống như cô ta được.
Nhưng cô ta cũng đã khoe ra với với các bạn bè rằng chắc chắn cô ta có thể vào được Phong Đầu Hành, còn nói rằng sau khi trúng tuyển sẽ mời khách ăn cơm. Hiện tại cô ta không có cách nào có thể giải thích được.
Đây đều là do Tuyên Mạt hãm hại “Tuyên Mạt, cô lấy việc công trả thù việc riêng đấy à, cô cũng không phải là người phỏng vấn, dựa vào cái gì mà có thể quyết định việc trúng tuyển của tôi.”
“Người trưởng thành sẽ phải trả giá lớn cho những chuyện mà bản thân đã làm, con người của tôi không quá thích thù dai, mối thù xảy ra vào giờ phút nào thì báo vào giờ phút ấy, có hiểu không?” Tuyên Mạt đáp lại. Ngay lập tức, khuôn mặt của Lâm Tư Tư liền trở nên đỏ bừng. Tuyên Mạt nói ra rất rõ ràng, là bởi vì những lời nói không tốt vừa rồi của cô ta, cho nên cô mới có thể làm như vậy.
“Ngoài ra nhắc nhở cô một câu, xem thử bên kia là cái gì.” Tuyên Mạt đưa tay chỉ lên trên. Lâm Tư Tư và mọi người theo bản năng ngẩng đầu lên, đúng lúc có thể thấy được một cái camera đang đối diện với bọn họ.