Chương 8
thành một luồng sáng bạc chui vào trong cơ thể Cấm Bạch.
Người đàn ông có vẻ không nghĩ đến Cấm Bạch sẽ ngất, bóng dáng từ từ hiện ra trong bóng tối, dáng người anh thon dài cao ngất nhưng không hề gầy, giày da bóng loáng, trên người mặc chính trang, sơ mi trắng cài cúc cẩn thận, chỉ mơ hồ thấy được trái cổ khẽ lăn, tóc ngắn được chải chuốt gọn gàng, mang đến cảm giác rất cấm dục, anh có một đôi mắt hoa đào thâm sâu mang theo chút đỏ thẫm, đáy mắt như mang theo một vòng xoáy vừa mê hoặc lại nguy hiểm, như cây thuốc phiện, nhưng thực chất lại rất độc.
Chẳng qua sự nguy hiểm ấy đều bị kính gọng vàng trên sống mũi che mất, chỉ để lại cho người ta cảm giác vô cùng lịch sự nho nhã.
Môi anh hơi mỏng, tuy đang cười, nhưng lại cho người ta có một loại cảm giác cực kỳ lạnh bạc.
Tay ôm thân thể Cấm Bạch, khớp xương rõ ràng, tay còn lại sờ cổ mình, bên trên có một đường rạch, vì không sâu tên mới chỉ rỉ máu tạo thành một đường chỉ đỏ, ngón trỏ quệt máu đưa lên đầu lưỡi khẽ liếm, mùi máu tươi nhàn nhạt tràn lan trong miệng.
"Thật đúng là..." Anh chậm rãi mở miệng, tựa như đang than thở.
"Tôi chưa bao giờ gặp người muốn giết anh mà vẫn còn sống trong tay anh." Người đàn ông mặc áo gió đen chậm rãi đến gần, mang theo vài phần trêu chọc.
Người đàn ông ôm cả người Cấm Bạch hơi nhếch môi, mở miệng.
"Trên người cô ấy, mùi vị phạm tội rất mê người, cũng rất giống tôi." Cho nên anh có hứng thú, bọn họ là cùng một loại người.
Hành tẩu cùng hắc ám, nhưng lại ngụy trang đưa mình ra ánh sáng.
"Trên thế giới này có một người như anh là đủ rồi, làm sao lại xuất hiện thêm kẻ thứ hai nữa." Người đàn ông mặc áo gió vội vàng lắc đầu, giống như không hề tin lời người đàn ông nói, mãi đến khi...
"Bên trong...
Người ở bên trong..." Một đám cấp dưới được huấn luyện nghiêm chỉnh mang theo sắc mặt tái nhợt chạy ra, giống như phải chịu kích thích cực lớn, lắp ba lắp bắp, gần như nói không nên lời.
Người đàn ông mặc áo gió màu đen, tỏ vẻ nghi hoặc, những người này có kinh nghiệm phong phú, được huấn luyện nghiêm chỉnh, chuyện gì lại khiến sắc mặt bọn họ trở nên như thế.
"Vào xem." Người đàn ông mặc chính trang khẽ nhếch môi, ôm lấy Cấm Bạch đã ngất đi, dẫn đầu đi vào bên trong, người đàn ông mặc áo gió màu đen theo sát phía saụ "Ọe..." Bên trong truyền ra tiếng nôn mửa, sau đó người đàn ông mặc áo gió cảm thán.
"Tôi tin lời anh nói rồi." ……..
Trong tầng hầm âm u ẩm ướt, đặt những chiếc lồng cao thấp không đều nhưng đều bị mở cửa, những người bị nhốt bên trong đều đã chạy hết, chỉ còn lại vết máu loang lổ trong lồng, chứng tỏ bên trong đã từng giam người.
Ánh mắt quét một vòng trong phòng, ánh đèn u ám, máu đỏ tươi đầy đất cùng với một đống người nằm ngang dọc, một đám...
đều vô cùng thê thảm, trên người không mặc quần áo, gân tay gân chân đều bị cắt đứt, da dẻ cũng không hoàn chỉnh, trên cánh tay đều bị khoét một miếng thịt chỉnh tề, máu vẫn đang chảy ra từ lỗ thịt bị khoét.
Hơn nữa phía dưới của tất cả đềụ..
máu thịt mơ hồ, bị một dao xén đứt, bên cạnh vứt mấy bộ găng tay, hãy còn dính máu tươi của bọn họ.
Nhìn ra được, người xuống tay có dao pháp ổn định, vô cùng hiểu biết kết cấu