⬅ Trước Tiếp ➡

đổi thành bọn họ, nhất định không dám dừng lại nơi này lâu thêm một giây.
"Loảng xoảng..." Chiếc chìa khóa trong tay chuyển động, trong khoảnh khắc, lồng sắt đều bị mở ra, lúc mọi người lấy lại tinh thần thì bóng dáng thiếu nữ trước mắt đã không thấy tăm hơi.
Trong mắt mọi người đều mang sự cảm kích trước nay chưa từng có, trong lòng âm thầm thề, sau khi rời khỏi đây, nhất định tìm ra thân phận của ân nhân, báo đáp cô.
Nhất là một thiếu niên chật vật trong đó, toàn thân chồng chất vết thương, nhưng lại khó che dấu khí chất bất phàm, lúc này trong mắt cậu sáng chói, nhớ lại bóng dáng Cấm Bạch kia nãy, tựa như đã hạ quyết tâm.
...
Cấm Bạch cầm một con dao sắc trong tay, sắc mặt tái nhợt đi ra từ tầng hầm, thân thể cô lúc này vô cùng suy yếu, bất cứ lúc nào cũng có khả năng ngất lịm, vừa mới bước chân đến cửa, còn chưa kịp phản ứng đã thấy xung quanh vây đầy người, mà trước mắt đột nhiên xuất hiện một bóng dáng.
Không kịp nghĩ nhiều, cô chỉ cảm thấy bóng dáng trước mắt mang theo luồng sát khí cùng sự uy hiếp đè ép cô, con dao trong tay đè lên yết hầu đối phương, mà đối phương thì dí một khẩu súng vào đầu cô, tay bóp cổ họng cô, đối phương rất nguy hiểm.
"Cô đang làm gì." Giọng nói của người đàn ông trầm thấp dồi dào từ tính, vô cùng dễ nghe, giọng điệu lạnh nhạt, như không hề để ý đến con dao đang đặt trên cổ mình lúc này, từ xa nhìn lại, bóng dáng hai người quấn lấy nhau, ai không biết, còn tưởng hai người là đang thân thiết ôm nhaụ "Giết người." Cấm Bạch giống đối phương, ngữ điệu không thèm để ý, giọng nói thiếu nữ trong veo vô cùng êm tai, lúc này đầu cô hơi nhếch lên, khóe miệng treo nụ cười khẩy, con ngươi tối đen sáng bóng như hắc diệu thạch, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn, mặc cho ai thấy cô như vậy, đều khó sinh ý xấu hoặc là đề phòng.
Khoảnh khắc ngẩng đầu, vì vấn đề ánh sáng nên cô không thấy mặt đối phương, chỉ thấy đôi môi lạnh bạc của đối phương hơi nhếch lên, mang theo vài phần diêm dúa lẳng lơ.
"Hửm...?" Người đàn ông nhếch môi.
……….
"Giết ai." Giọng người đàn ông vẫn thong thả, vô cùng cuốn hút, mặc dù không thấy mặt anh, nhưng vẫn khiến người ta theo bản năng tưởng tượng ra gương mặt xuất chúng của đối phương, mà lúc này, những lời anh nói tùy tiện như đang nói chuyện phiếm.
Có điều Cấm Bạch đã nhận ra, sự nguy hiểm trong giọng nói của đối phương, trái tim cô bất giác siết chặt vài phần, đối phương tựa như một con báo săn đang liếm khóe miệng, một khi lơi lỏng, sẽ toi mạng ngay, nét mặt Cấm Bạch vẫn không thay đổi, trái lại nụ cười còn sáng hơn ngọc.
"Giết anh đó " Cô nhếch môi, kéo dài âm cuối, khuôn mặt xuất hiện vài phần quyến rũ, dao găm trong tay không chút lưu tình cắt vào động mạch cổ của đối phương, trên mặt là là nụ cười khẽ, động tác rất nhanh, nhưng động tác của đối phương còn nhanh hơn cô, thủ đoạn cũng bén hơn cô, trực tiếp khống chế một tay của Cấm Bạch, tay còn lại túm lấy con dao găm của cô.
Cấm Bạch như đã sớm đoán ra động tác của anh, chân khẽ nhúc nhích, nhưng còn chưa kịp làm gì, trong đầu nhói một cái, ý thức chìm vào bóng tối, thân thể mềm nhũn, cả người ngất đi.
Mà quả cầu bạc 114 treo lơ lửng giữa không trung cũng có vẻ không ổn định, hóa


⬅ Trước Tiếp ➡