Chương 14
như một bức tranh viền ánh vàng nhạt.
Cuối tuần thì càng quá đáng.
Vì không cần dậy sớm, Dư Thanh Hoài sẽ mang cả bữa sáng lên để ngay đầu giường.
Tống Kha vốn không có thói quen ăn uống trên giường, nhưng sau một lần thử...
Cậu nghiện luôn.
Từng chuyện một, từng chi tiết một, Dư Thanh Hoài khiến Tống Kha thật sự hiểu thế nào là "tỉ mỉ đến từng sợi tóc".
Đôi lúc cậu thậm chí còn tự hỏi, không biết Dư Thanh Hoài có bạn trai chưa.
Nếu thật sự có, thì người đó chắc chắn là người may mắn nhất thế gian.
Chính Tống Kha cũng không nhận ra, trong lòng cậu, Dư Thanh Hoài từ một người giúp việc với gương mặt nhạt nhòa, mờ nhạt đến mức không nhớ nổi hình dáng, giờ đã dần trở thành một người phụ nữ thật sự.
Lại là một buổi sáng bình thường.
Dư Thanh Hoài bật đèn ngoài hành lang phòng ngủ rồi nhẹ giọng gọi cậụ Nhưng hôm nay Tống Kha vẫn chưa tỉnh, dường như ngủ rất sâụ "Cậu chủ?" Thiếu niên dưới chăn cử động vài cái, để lộ khuôn mặt tuấn tú tái nhợt.
Tóc mái bị mồ hôi làm ướt, dính bệt lên trán.
Ngũ quan vốn thanh tú giờ mất đi thần sắc vì mỏi mệt, chóp mũi ửng đỏ, môi nhợt nhạt gần như không còn sắc máụ Cậu cau mày, lông mi dày cụp xuống, ướt sũng như lông chim dán vào mí mắt.
Toàn thân chìm trong gối trắng muốt, khiến người ta cảm thấy mong manh yếu ớt.
"Đi gọi dì Bành, mang theo nhiệt kế lên đây." Giọng cậu khàn khàn, vương theo chút nghẹt mũi.
Dư Thanh Hoài vội vàng xuống lầu gọi dì Bành.
Đo nhiệt độ xong, đúng là sốt thật.
Ba mươi bảy độ bảy.
Cô đứng bên cạnh, ánh mắt dửng dưng nhìn cảnh tượng ấy.
Trong lòng nghĩ nhiệt độ này có gì mà to tát?
Hồi trước cô sốt đến ba mươi tám độ còn phải đứng rửa rau, xịt nước, bê hàng dưới bếp.
Kết quả lại thấy dì Bành vội như lửa cháy đến nơi, gọi ngay cho bác sĩ gia đình, rồi nhanh chóng thông báo xin nghỉ với trường học, hệt như đang đối phó với một trận đại chiến.
Từ lúc xác nhận cậu sốt, dì Bành gần như không ngừng chân, bận rộn xoay quanh, lại còn tốt bụng nhắc nhở Dư Thanh Hoài.
"Cậu chủ mà bệnh là tính khí khó chịu lắm, cháu tránh xa một chút.
Bữa sáng mang lên để trong phòng là được rồi, đừng ở lại." Dư Thanh Hoài thật ra rất muốn nhân cơ hội này thể hiện chút quan tâm của mình.
Nhưng dì Bành đã nói thế rồi, với lại buổi sáng cô còn có tiết học.
Bỏ một buổi là lỡ mất cả mảng kiến thức.
Thuận nước đẩy thuyền, cô đeo ba lô vải lên lưng rồi rời đi.
Với thân phận là người làm theo giờ, sau khi chuẩn bị xong bữa sáng thì cô có thể tự sắp xếp thời gian.
Quán Nhật nơi cô từng làm thêm trước đây giờ không quay về được nữa, cô bèn đăng ký lớp học bổ túc tiếng Anh do nhà nước tổ chức.
Sáng nào cũng đi học, chiều về làm bài tập.
Hiện giờ cô học rất chật vật, toàn dựa vào vốn liếng từ thời cấp hai.
Những năm qua mải lo mưu sinh, kiến thức rơi rụng gần hết, giờ chỉ biết cắn răng gồng mình học lại.
Từ biệt thự nhà họ Tống tới lớp học bổ túc, phải ngồi xe buýt một tiếng.
Khi Dư Thanh Hoài về đến nhà đã là một giờ chiềụ Lúc bước lên cầu thang, cô liền nghe thấy Tống Kha đang nổi giận.
Đến lúc này cô mới hiểu cái gọi là "cậu chủ bệnh thì dễ cáú trong lời dì Bành là có ý gì.
Tất