Chương 13
Mỗi lần Tống Kha tan học về đến nhà, biệt thự lạnh toát như hầm băng.
Dù bật hệ thống sưởi lên thì cũng phải mất một lúc mới ấm được.
Còn năm nay, mỗi tối Tống Kha về đến nhà là đã thấy ấm áp ngay từ cửa, mùi đồ ăn nóng hổi từ trong bếp cũng tỏa ra theo.
Nhắc đến đồ ăn, không thể không nhắc đến bữa khuya của Dư Thanh Hoài.
Tống Kha có cảm giác như thể cô đang sống trong bụng mình vậy, mỗi tối đều nắm bắt chính xác thứ cậu muốn ăn.
Đến mức có hôm đang học tối mà đầu óc cậu cứ lơ đãng, nghĩ xem tối nay không biết Dư Thanh Hoài sẽ làm món gì.
Dư Thanh Hoài quả thật rất nghiêm túc với công việc này.
Cô vốn là người cực kỳ tỉ mỉ, làm việc đâu ra đó, gọn gàng dứt khoát.
Thầy dạy trong nhà hàng Nhật trước đây từng nhận xét về cô "Tay vững, mắt chuẩn, động tác gọn, nấu ăn mà như trong đầu có cái cân, định lượng, lửa, thời gian, cái gì cũng vừa đủ." Giờ đây, cô mang cái gọi là "vừa đủ" đó, dùng trọn vẹn cho Tống Kha.
Cậu có thói quen dậy lúc sáu giờ sáng, vệ sinh cá nhân xong sẽ xuống nhà lúc khoảng sáu giờ mười.
Thế nên, mỗi sáng sáu giờ sáu phút, Dư Thanh Hoài sẽ xoay khay đồ ăn lần cuối dưới đèn giữ nhiệt để hơi nóng tỏa đềụ Sáu giờ tám phút lấy trái cây từ tủ lạnh ra để nguội bớt.
Sáu giờ chín phút hâm sữa hoặc đậu nành, đảm bảo không quá nóng, cũng không bị nguội.
Chờ đến khi Tống Kha vừa bước xuống cầu thang, ngồi vào bàn, thì bữa sáng sẽ được mang ra vừa vặn.
Trứng vừa chiên xong, lòng đỏ ở giữa vừa đông lại, chưa vỡ.
Viền bánh mì nướng vàng đều, không thiếu không thừa.
Rau luộc xanh mướt, giòn ngọt, đĩa không vương chút nước nào.
Dư Thanh Hoài không hỏi cậu muốn ăn gì, nhưng từng ngày, từng ngày, cô lặng lẽ hiểu rõ khẩu vị của cậụ Ngày thứ ba, trong bát không còn thấy rau mùi.
Ngày thứ năm, kiwi trong salad được thay bằng cam, vì kiwi luôn bị để lại.
Còn có một buổi sáng hôm ấy, hiếm khi Tống Kha ngủ quên.
Phòng cậu không bao giờ khóa trái.
Dư Thanh Hoài thấy đến giờ mà cậu vẫn chưa xuống ăn sáng, đoán chắc là ngủ trễ, thế là hâm sữa lên mang lên lầu, lặng lẽ đẩy cửa vào.
Cô không bật đèn trần, sợ làm cậu chói mắt.
Chỉ mở ánh đèn vàng nhạt ngoài hành lang, để quầng sáng dịu dàng tràn vào phòng, chiếu lên sàn nhà một góc.
Tống Kha lờ mờ mở mắt, thì thấy trước mặt là một ly sữa còn bốc khói.
"Thấy cậu mãi không xuống, tôi đành lên gọi." Giọng nói mềm mại, dường như không có lấy chút cáu kỉnh nào.
Sáng hôm sau, Tống Kha cố tình không xuống đúng giờ.
Và thành công nhận được dịch vụ gọi dậy bằng sữa ấm từ Dư Thanh Hoài.
Từ đó về sau, tuy chẳng ai nói với ai lời nào, nhưng cả hai ngầm mặc định với nhaụ Tống Kha không còn đặt báo thức nữa, chỉ để sẵn đèn ngủ mở nhẹ vài phút trước giờ dậy, rồi chờ một ly sữa cùng ánh sáng ấm áp lặng lẽ bước vào.
Chúa mới biết cậu ghét đồng hồ báo thức đến mức nào.
Bài hát nào cậu từng thích, chỉ cần đặt làm nhạc chuông báo thức, sau vài hôm liền thành bài nhạc địa ngục.
Thế nên mỗi sáng thức dậy trong ánh đèn dịu nhẹ, trong mùi sữa nóng tỏa hơi, Tống Kha đều sẽ lờ mờ thấy bóng lưng Dư Thanh Hoài, quá gầy, quá yên lặng, lặng lẽ chìm trong ánh sáng mơ hồ,