⬅ Trước Tiếp ➡

nhìn cô bé trợ lý đang đứng xoắn xuýt ở kia.
Nhớ đọc truyện trên Truyện88.net để ủng hộ team nha Minh Thư khuyên nhủ “Hay chị về nghỉ ngơi đi, chị làm cường độ cao thế này thân thể sao chịu nổi.
Hạ Vy chợt thấy ấm lòng, khẽ cười “Không sao, chị còn chịu được.
Chị hiểu rõ sức khỏe của mình mà” Minh Thư nhăn mặt “Nhưng...
Thấy bộ dạng không cần lo lắng của Chị Vy, cô biết có khuyên nữa cũng chỉ tốn sức, đành thở dài “Để em pha cho chị ly sữa.
Nhìn theo bóng dáng bé nhỏ khuất ở cửa, Hạ Vy cũng không nở từ chối.
Mười một giờ đêm, cô vươn vai đứng dậy.
Xoa bóp chiếc cổ mỏi nhừ, mới chậm chạp mở điện thoại lên xem.
Hạ Vy nhìn đến xuất thần, khóe môi nhếch lên nụ cười giễu cợt.
Hai người đã năm ngày rồi không liên lạc với nhaụ Ngày trước đa phần cô chủ động liên lạc với Gia Khánh, còn anh thỉnh thoảng có việc mới gọi cho cô.
Chẳng như những cặp đôi yêu nhau khác, cả ngày dán mắt vào điện thoại, nhắn tin, gọi điện cho đối phương.
Quả nhiên cô không chủ động, anh cũng sẽ chẳng buồn để tâm, có cô cũng được, không có cũng chẳng sao.
Hạ Vy thấy mình giống như một kẻ thừa thãi trong cuộc sống của anh.
Hạ Vy mang theo tâm trạng thất vọng, buồn bả lấy túi xách tắt đèn thất thểu rời khỏi công ty.
Gió đêm lạnh buốt tạt vào người, Hạ Vy run rẩy, chậm rãi cất bước.
Trời đã về khuya, trên đường xe cộ với không ít, sự tấp nập, nhộn nhịp ban ngày theo đó mà biến mất chỉ còn sự cô đơn từng chút bủa vây.
Gia Khánh bước ra với thân chủ từ phòng họp.
Đôi bên vừa đi vừa tiếp tục bàn chuyện.
Đến khi tiền thân chủ lên xe, anh mới đưa tay day day trán, mệt mỏi thở dài gọi xe trở về khách sạn.
Anh đã bay đến Hà Nội từ năm ngày trước.
Mỗi ngày đều bận rộn từ sáng sớm đến tối mịt.
Hôm nay khó khăn lắm mới hoàn thành công việc trước mười giờ tối.
Quẹt thẻ bước vào phòng, Gia Khánh không nghỉ ngơi ngay mà đến salon ngồi xuống, mở máy tính ra bắt đầu làm việc.
Anh muốn nhanh chóng hoàn thành vụ này càng sớm càng tốt để trở về.
Đến khi anh viết xong báo cáo thì đã là nửa đêm, anh lấy di động ra tính gọi điện cho Hạ Vy nhưng nhìn thấy con số mười một giờ hiển thị trên màn hình, anh lại chần chừ.
Khuya như vậy rồi chắc Hạ Vy đã ngủ, anh không nên làm cô thức giấc.
Gia Khánh vứt điện thoại lên bàn, bước vào phòng tắm.
Khi Gia Khánh bước ra, mái tóc đen còn nhỏ tí tách nước, anh cau mày, không tình nguyện lấy máy sấy tóc.
Chưa bao giờ anh nhớ Hạ Vy như lúc này.
Anh không có thói quen sấy khô tóc, cứ thích để ướt như vậy đến khi tóc tự khô.
Hạ Vy suốt ngày cằn nhằn bên tai anh, thói quen này không tốt, rất dễ bị cảm.
Lúc ở nhà, cô thường giúp anh sấy tóc, chẳng biết từ khi nào anh đã quen với việc này, cũng chẳng thấy có gì không đúng.
Mỗi lần làm việc ở tỉnh khác, không có cô bên cạnh, anh có thể không cần sấy cứ để mặc nhưng vẻ mặt lo lắng của cô lại tự động xuất hiện trong đầu khiến anh chỉ có thể đầu hàng.
Đợi mái tóc khô hẳn, Gia Khánh mới ngã người lên giường.
Đầu óc không kiểm soát được hiện lên thân thể mềm mại trơn mịn, cùng thanh âm rên rỉ, nỉ non mê người.
Chết tiệt Anh lại có phản ứng.
Hạ Vy đúng


⬅ Trước Tiếp ➡