Chương 5
man uốn éo thân thể theo từng động tác kích thích của anh, rên rỉ lặp theo “Em muốn anh" Cập nhật nhanh nhất trên Truyện88.net Gia Khánh như chú sói hoang dã, chậm rãi thưởng thức bé thỏ đáng yêu dưới thân, sau cùng mạnh mẽ ăn sạch.
Lúc anh tiến vào, Hạ Vy thầm nghĩ.
Cô sẽ buông thả vì anh lần này nữa thôi.
Căn hộ Hạ Vy mua ở gần công ty nhưng cũng gần với căn hộ của Gia Khánh.
Cô ngẩn ngơ đứng giữa phòng khách, nhìn bài trí khắp nhà một lượt chợt cảm thấy xa lạ, trống vắng.
Ngày trước mua căn hộ này là để tiện cho việc đi làm, thế nhưng từ khi đồng ý làm bạn gái Gia Khánh, tần suất cô về đây ngày càng ít dần, sau đó chuyển sang ở hẳn với anh.
Thi thoảng, đến thời điểm bán hàng bận rộn mới về lại nơi này.
Nhưng cảm xúc của những lần đó và bây giờ hoàn toàn khác nhaụ Khi ấy là vui sướng, đắm chìm trong mật ngọt cùng day dứt nhớ mong muốn nhanh chóng hoàn thành công việc để về bên anh.
Còn giờ lồng ngực như bị tảng đá đè lên khó thở, bí bách, cả người thì cứ trống rỗng, mông lung, ruột như bị đứt thành từng khúc vừa đau vừa khó chịụ Hạ Vy nhảy lên, giơ tay lên trời, cười hớn hở.
Cô đầu biết được thật ra nụ cười này còn khó coi hơn cả khóc.
“Vy ơi Giờ mày đã được tự do.
Cố lên ” Hai chân vừa chạm đất, cô ngồi sụp xuống, trên mặt nước mắt đã rơi từ khi nào.
Cô chôn đầu vào hai gối, phát tiết gào khóc.
“Anh thật khốn nạn, thật khốn nạn.
“Tại sao nhiều năm qua anh vẫn không thể yêu em?
Tại sao?” “Anh là đồ tồi.
Anh biết không?” Trả lời Hạ Vy chỉ là nỗi đau đớn đến xé tận tim gan.
Thương hiệu đang ra mắt sản phẩm mới cho mùa xuân.
Mấy ngày liên tục, Hạ Vy làm đến chân không chạm đất, hì hục bận rộn tăng ca làm quên cả trời đất, khiến các đồng nghiệp trong công ty lắc đầu cảm thán.
Người thầm tán dương cô có chí cầu tiến, người thì bảo làm bán mạng như vậy biết có còn mạng mà hưởng hay không, còn cấp trên vô cùng hài lòng, gọi cô lên ca tụng, khen ngợi một phen.
Trước mặt các nhân viên lấy cô ra làm tấm gương sáng.
Tuy nhiên chỉ trong lòng Hạ Vy hiểu rõ cô làm bán mạng như thế, cổ khiến mình bận rộn như thế chỉ có một mục đích duy nhất là để khiến bản thân không có thời gian nhớ đến Gia Khánh.
Tám giờ tối, Hạ Vy ngồi xem bản thiết kế, tinh thần tập trung cao độ.
Tiếng gõ cửa cốc cốc vang lên, mắt vẫn dán vào bản vẽ, cô nói “Vào đi.” Trợ lý Hạ Vy tên là Minh Thư, rụt đầu nhìn vào quan tâm “Hôm nay chị lại tăng ca sao?” Hạ Vy bật điện thoại lên xem giờ, không ngờ đã trễ đến vậy, bèn gật đầu cười cười “Ừ, em về trước đi.” Minh Thư chần chừ đứng đó, muốn nói lại thôi.
Mấy ngày rồi Hạ Vy luôn là người cuối cùng tan tầm, dù mình đồng da sắt cũng không chịu nổi cường độ làm việc này.
Cô đến làm việc ở trụ sở ABC chưa đầy một năm, Chị Vy là người rất dễ nói chuyện, tính cách ôn hòa, chu đáo rất được lòng mọi người.
Ngay chính cô cũng xem chị là thần tượng, tấm gương sáng để học tập.
Chị Vy nổi tiếng là người cuồng công việc cô đã sớm biết nhưng đến mức quên ăn, quên ngủ như thế này thì mới thấy lần đầu tiên.
“Sao còn chưa đi?” Hạ Vy ngẩng đầu khó hiểu