⬅ Trước Tiếp ➡

mặt xinh đẹp lạnh lùng của Tần Xuân, cùng dáng vẻ cô nhảy vào lòng Viên Khoát, ngửa đầu hôn hắn.
Phiền thật.
Anh gập mạnh máy tính lại.
Đứng dậy đi đến tủ lạnh lấy một chai rượụ Tần Xuân đêm đã ngủ đủ, ban ngày đi làm thêm, làm thu ngân tại một siêu thị gần công viên để kiếm chút tiền tiêu vặt.
Hoàn toàn chỉ là để giết thời gian.
Đến buổi tối, cô khoác chiếc áo hoodie vào, vẫn như cũ đến nhà hàng kia rửa bát đĩa.
May mà có thể đeo găng tay nên không đến mức làm hỏng tay.
Hôm nay khách không đông lắm, cô không quá bận rộn.
Lúc nghỉ giữa giờ, cô lại tựa vào góc đường ngoài cửa châm một điếu thuốc.
Như thể đang có tâm sự, cô rít một hơi thật sâụ Khi làn khói tản ra, cô thoáng thấy một chiếc xe quen mắt đang dừng ở giao lộ không xa.
Tần suất Tư Nguyên Phong xuất hiện ở đây có phải hơi cao quá rồi không?
Tần Xuân dập tắt thuốc, quay người vào lại nhà hàng.
Tư Nguyên Phong ngồi trong xe, từ xa đã nhìn thấy cô.
Anh không xuống xe, cũng không vào trong ăn cơm.
Chiếc áo khoác màu xanh da trời trên người cô, anh đã từng hỏi bạn bè và nhận được câu trả lời đó là đồng phục của nhân viên nhà bếp.
Cô không phải đến để dùng bữa, mà là làm thuê ở đây.
Tại sao lại không thừa nhận?
Có lẽ là vì lòng tự trọng.
Vậy tại sao anh lại vô thức lái xe đến đây?
Chẳng rõ nữa.
Tư Nguyên Phong hạ cửa kính xe xuống, lấy ra một điếu thuốc.
Xoay đi xoay lại giữa các ngón tay, cuối cùng vẫn không châm lửa.
Anh cầm lấy chiếc túi thơm treo trên xe, đưa lên mũi ngửi nhẹ.
Mùi hoa quế thoang thoảng tỏa ra, dịu dàng và thanh khiết.
An thần sao...
Anh chẳng thấy có hiệu quả gì cả.
Trong bếp, Tần Xuân thong thả rửa bát đĩa.
Trước khi tan làm, cô soi gương chỉnh lại tóc, xác nhận mình đã gọn gàng chỉnh tề mới đẩy cửa bước ra.
Chiếc xe ở đầu phố đã biến mất.
Tần Xuân cũng không thấy thất vọng, ngược lại cảm thấy càng thú vị hơn, khóe môi khẽ cong lên, xoay người đi về hướng ngược lại.
Điện thoại lại vang lên tiếng chuông chói tai.
Cô liếc nhìn.
Là người bố ở trong nước gọi tới, không phải mẹ kế.
Chắc lại là mấy chuyện rắc rối đó, cô không muốn nghe, nhưng ngón tay lơ lửng trên màn hình mãi không ấn xuống.
Tiếng chuông làm cô tâm phiền ý loạn.
Cô hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn bắt máy.
Giọng của Tần Văn Đức nghe có vẻ rất yếu ớt "Xuân Xuân, bố có lẽ không xong rồi...
Con mau về một chuyến đi, nếu không ngay cả lần cuối cũng không được gặp đâụ.." "..." Tần Xuân cắn chặt răng, trong mắt thoáng chốc ngấn lệ, "Không gặp được thì thôi.
Lúc mẹ tôi mất, chẳng phải ông cũng có về kịp đâụ" "Mẹ con là hưởng thọ rồi đi...
Khụ khụ..." Tần Văn Đức ho khan kịch liệt, nói đứt quãng "Bố là do u uất mà thành bệnh...
Trong nhà gần đây nhiều chuyện như vậy, còn có thể trông cậy vào con được không?
Con mau về đi, nếu không bố sẽ báo cảnh sát...
nói con...
khụ khụ " “Đủ rồi." Tần Xuân cười lạnh, "Đừng diễn nữa.
Nếu thật sự muốn chết thì chết đi, tốt nhất là mang theo cả vợ mới và con trai ông theo.
Còn nếu không muốn chết thì bớt nói mấy lời xúi quẩy lại, để tránh ngày nào đó phơi thây ngoài đường, vợ ông lại đổ tại tôi khắc chết ông." "Mày..." Không đợi Tần Văn Đức mắng xong, Tần Xuân đã


⬅ Trước Tiếp ➡