⬅ Trước Tiếp ➡

ba tháng không được hôn môi.
Anh phải tôn trọng em, không được ép buộc em." “……” Nhắc đến chuyện này là Viên Khoát lại bực mình.
Lúc đầu thuần túy là ham cô xinh đẹp, lại thêm uống quá chén nên mới ma xui quỷ khiến đồng ý những điều kiện đó.
Sang ngày thứ hai là hắn đã hối hận rồi.
Thời buổi này rồi, ai còn yêu kiểu Platon nữa?
Platonic love tình yêu Platon/thuần khiết là mối quan hệ khăng khít, sâu sắc giữa hai người dựa trên sự đồng điệu về tâm hồn, trí tuệ và tình cảm, hoàn toàn không bao gồm ham muốn tình dục hay yếu tố lãng mạn.
Đây là tình bạn chân thành, dựa trên sự tôn trọng, thấu hiểu và ủng hộ nhau, có thể bền vững lâu dài.
Nhưng Tần Xuân thực sự quá đẹp.
Hắn không muốn từ bỏ khi chưa chiếm được cô.
Hơn nữa, hắn luôn cảm thấy sau lưng cô có người chống lưng.
Liệu có phải là con gái riêng của nhà nào đó không?
Hay là tình nhân của gã đại gia nào đó?
Nhận ra ánh mắt ngày càng nghi hoặc của Viên Khoát, Tần Xuân cảm thấy sống lưng hơi lạnh.
Cô xoa xoa cánh tay, dịu giọng chất vấn "Lại đang thầm tính toán gì em đấy?" Cuối cùng Viên Khoát không hỏi ra miệng.
Suy đoán này có lẽ không đúng.
Trông cô quả thật sống không mấy dư dả.
"Đi ăn đêm với anh đi." Hắn không khăng khăng đòi đi thuê phòng nữa.
Tần Xuân khẽ "ừ" một tiếng.
Hai người sóng đôi đi về phía trước.
Cô như sực nhớ ra điều gì, thuận miệng hỏi "Bạn cùng phòng của anh tên là gì nhỉ?" "Tư Nguyên Phong." "Chữ Nguyên nào?" "Chữ Nguyên trong từ đồng tiền." "Còn chữ Phong?" Viên Khoát nhíu mày liếc cô một cái, không rõ là đang phiền hay đang ghen.
Nhưng đối diện với đôi mắt như ngọc đen của Tần Xuân, lời định nói ra lại nuốt ngược vào, trầm giọng bảo "Chữ Phong trong lá phong." "Ồ." Tần Xuân trông có vẻ không mấy hứng thú, chẳng giống như đang để tâm đến mục tiêu mới, chỉ khẽ nói "Em là mùa xuân, hắn là mùa thụ" Xuân đi thu đến...
tương tư vẫn còn.
Tư Nguyên Phong thực chất đã dọn đi rồi.
Anh và Viên Khoát thực ra mới làm bạn cùng phòng được hơn một tháng.
Trên đường trở về chung cư, anh nhìn túi thơm hoa quế đặt ở ghế phụ, ánh mắt hơi trầm xuống.
Từ khi ra nước ngoài đến nay, đây là món quà Trung thu đầu tiên anh nhận được.
Cảm giác có chút lạ lẫm.
Nhật tiến đấu kim.
Hừ.
Khóe môi anh cong lên một nụ cười nhạt.
Căn hộ mới thuê cách trường học hơi xa một chút, nhưng khu phố rất yên tĩnh.
Ban đêm anh ngồi bên cửa sổ, sắp xếp lại bài tập cho ngày mai.
Điện thoại kêu lên một tiếng.
Viên Khoát Cậu rất thân với bạn gái của tôi à?
Một câu hỏi không đầu không đuôi.
Tư Nguyên Phong không vội trả lời, tiếp tục làm việc của mình.
Không ngờ Viên Khoát vẫn không buông tha Cô ta là một con hồ ly tinh, cậu đừng để bị cô ta lừa Nhìn dòng chữ trên màn hình, Tư Nguyên Phong nhíu mày.
Anh không hiểu nổi, tại sao một người đàn ông lại hạ thấp bạn gái mình trước mặt người khác như vậy.
Trong cơn bực bội, anh trực tiếp trả lời Không quen Điện thoại yên tĩnh trở lại.
Không biết Viên Khoát có tin hay không, tóm lại là không quấy rầy nữa.
Bên tai đã thanh tịnh, Tư Nguyên Phong đối diện với màn hình máy tính, nhưng mạch suy nghĩ lại như đột ngột bị kẹt, không tài nào tiếp tục được.
Càng muốn tập trung, trước mắt lại càng hiện lên khuôn


⬅ Trước Tiếp ➡