Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

Dư lơ mơ tưởng anh vẫn còn ở đây, đá khẽ sang bên cạnh “Em muốn uống nước.” Nhưng chẳng ai đáp lại, bàn chân chỉ chạm vào khoảng không lạnh lẽo.
Nhạc Dư chợt nhíu mày, chóp mũi cay cay, cô dụi mạnh một cái rồi mở mắt, nhìn trần nhà thật lâụ Nhà trống quá.
Cô cân nhắc xem mai tan học về thẳng “ổ nhỏ” hay quay lại đây.
Nghĩ một lúc lâu, cuối cùng cô chọn vế sau… Dù sao cũng muốn hít cho hết mùi hương còn vương của Hoắc Tuân rồi hãy đi.
Không thể không nói, đôi lúc Nhạc Dư thấy mình rất giống một chú chó lang thang.
Theo lẽ, sau thứ Sáu là hai ngày nghỉ nên Nhạc Dư mừng ra mặt, nhìn vào chẳng ai đoán được cô tối qua từng đa cảm.
Tiết đầu của lớp 11 6 là Ngữ văn.
Nhạc Dư vào lớp sớm hai phút, hơn nửa lớp còn gục mặt trên bàn ngủ.
Chỗ ngồi hàng đầu, ngoài cùng bên trái đã trống suốt hai ngày nay cũng có người nằm sấp.
Nhạc Dư vô thức điểm lại trang phục của mình áo sơ mi mỏng với váy mềm, hợp cái tiết trời ôn hòa lúc này, còn Trình Hoan lại khoác áo đồng phục dày nặng.
Chỉ còn vài ngày nữa là sang tháng Mười, trời chưa trở rét.
Tuy cũng có người mặc áo khoác, nhưng trên trán Trình Hoan đã có mấy lọn tóc ướt dính, rõ là rất nóng mà vẫn không có ý định cởi áo.
Chuông vào học reo, cắt ngang dòng nghĩ của Nhạc Dư.
Phần lớn học sinh đang gục đầu cũng ngẩng lên, Trình Hoan cũng vậy.
Vì không tiện nhìn kỹ, Nhạc Dư thôi không nhìn nữa, mở giáo án ra.
Một tiết học bốn mươi phút trôi khá nhanh vì mất nửa thời gian cho phần chính tả.
Nhạc Dư hô tan học, lớp lập tức nhốn nháo.
Cô ôm sách bước xuống bục, đi ngang chỗ Trình Hoan thì khựng lại một chút.
“Trình Hoan, bài tập của hai ngày nghỉ nhớ nộp nhé.” Có lẽ không ngờ bị gọi, Trình Hoan giật mình, bàn tay nắm chặt trước ngực, lắp bắp “Em… em biết rồi ạ.” Dáng căng thẳng quá mức của cô bé khiến Nhạc Dư bật cười, mặt mày dịu hẳn “Cô đâu phải mãnh thú, đừng sợ đến thế.” Cô bé này ngoan và hướng nội, Nhạc Dư nghĩ mình không cần lúc nào cũng giữ vẻ chủ nhiệm trước mặt em, gần gũi một chút thì hơn, dẫu sao em cũng là cán sự Ngữ văn của cô.
Trình Hoan dè dặt liếc cô, như cân nhắc xem lời ấy có thật không, xác định rồi mới yên tâm mỉm cười, nói năng bạo dạn hơn hẳn “Em cảm ơn cô, em sẽ bổ sung bài sớm ạ.” Nhạc Dư gật đầu, tâm trạng khấp khởi, khóe môi còn vương ý cười.
Cô đảo mắt qua lớp, đang định đi thì vướng vào một ánh nhìn.
Lục Thương.
Ánh mắt như cười như không, không quá rõ ràng.
Khuôn mặt cậu quá hiền hòa, không hề có vẻ gây áp lực, khó mà đoán được cậu đang nghĩ gì.
Thấy cậu thản nhiên, không có ý rời mắt, sau khi đối diện chừng hai giây, Nhạc Dư không nhìn nữa, đi thẳng ra khỏi lớp.
Khi Trình Hoan mang bài tập đến thì đã là sau tiết ba, muộn hơn thường lệ một tiết.
“Hôm nay không ai nộp thiếu bài ạ.” Nhạc Dư nhận bài, đặt ở góc bàn, cúi xuống lôi từ gầm bàn ra một chồng Tuần báo Ngữ văn1 “Em phát cái này cho các bạn nhé, cuối tuần cô sẽ giảng bài văn trên báo.” 1 Tuần báo ngữ văn thành lập năm 1989 , do Sở Giáo dục tỉnh Hà Bắc bảo trợ, công ty trách nhiệm hữu hạn Văn hóa Truyền thông Hàng Tri, thuộc Đại học Sư phạm Hà Bắc


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡