Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

xương mu tê dại, dâm thủy không ngừng chảy ra, tí tách rỏ xuống sàn, chẳng kém mồ hôi là bao.
Vì tư thế này, dương vật vào rất sâu, đôi khi chạm đến cả cổ tử cung.
Nhạc Dư cứ như có ảo giác sắp bị xuyên thủng, toàn thân căng cứng quấn lấy Hoắc Tuân, thoáng chốc đã tuôn trào cực khoái.
Cô rụng rời tay chân, nước mắt rơi lã chã, hỏi giọng nhỏ xíu “Hoắc Tuân… mình lên giường được không?
Em mệt rồi.” Hoắc Tuân có thói quen tập thể hình nên chịu được tư thế này, còn với cô, một người lười muốn chết, nếu không phải hai người “tiểu biệt thắng tân hôn” thì còn lâu cô mới chịu thử kiểu vừa đi vừa làm tình khó nhằn này.
Hoắc Tuân đồng ý, vững vàng bước ra khỏi phòng tắm rồi đi thẳng vào phòng ngủ khi vẫn đang ở sâu trong cô.
Đặt cô xuống giường, không chờ kịp chùng nhịp, cơn ham muốn bùng lên, dương vật dồn dập ra vào.
Chỉ chốc lát, ga giường khô ráo đã loang đậm vệt ẩm.
Nhạc Dư bị giã đến ngẩn ngơ, ôm chặt lấy Hoắc Tuân, mặc cho anh chiếm hữu, đón tới vài trăm nhịp thúc mới đạt tới cao trào.
Cuối cùng cũng kết thúc.
Nhạc Dư cuộn tròn dưới thân anh, vừa định làm nũng thì thấy Hoắc Tuân vừa hôn lên ngực cô vừa nói “Bé à, mình thêm một lần nữa nhé?” “…” Phía công ty có việc đột xuất, Hoắc Tuân phải rời Bắc Hoài sớm hơn dự định.
Vì còn lên lớp, đến khi Nhạc Dư thấy cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa đọc thì Hoắc Tuân đã ở trên máy bay.
Còn tưởng anh có thể ở thêm một tối.
Nhìn mấy chữ đơn giản trên màn hình, trong lòng Nhạc Dư thoáng mất mát, nhưng mặt mày vẫn bình thản.
Cô bỗng thấy khát khô, uống bao nhiêu nước cũng không ăn thua.
Thực ra những tình huống bất ngờ thế này xảy ra không ít.
Lúc Hoắc Tuân bận nhất, họ từng xa nhau suốt hai tháng.
Nhưng dẫu trải qua nhiều lần, Nhạc Dư cũng chẳng thể dửng dưng hoàn toàn, lúc nào cũng vương chút khó chịu, khi cảm xúc trào dâng, cô thậm chí còn lấy mô thức yêu đương của cặp Dương Mai Mai ra so với mình.
Dương Mai Mai và bạn trai đã hẹn hò nửa năm, quen nhau qua mai mối trong nhà.
Khác với chuyện yêu xa của cô và Hoắc Tuân, hai người kia ngày nào cũng dính nhau mà chẳng chán.
Ví dụ như bây giờ, Nhạc Dư lại tưởng tượng, nếu ngày nào Hoắc Tuân cũng ở bên mình thì sẽ thế nào… Cô nổi da gà khắp tay.
Cô nghĩ, đôi khi khoảng cách đúng là một điều hay.
Hoắc Tuân đâu phải vật sở hữu của cô, chính cô cũng có cuộc sống của mình.
Cứ bám nhau cả ngày xem chừng cũng nhàm.
Ai sống theo cách nấy, trạng thái hiện tại của hai người là tốt rồi, chớ nên nghĩ ngợi quá nhiềụ Cô lại thẫn thờ một lúc, mãi đến khi cây bút cạnh khuỷu tay lăn xuống bàn “cạch” một tiếng mới giật mình, nhận ra hai hôm nay mình liên tục lo được lo mất.
Vào nhà vệ sinh, cuối cùng cô cũng tìm ra lời giải.
Đến kỳ.
Thu dọn xong, bước ra khỏi buồng vệ sinh, cô nhe răng giả cười trước gương, tự giễu “Bảo sao mấy hôm nay ngu ngốc thế.” So với việc cứ nghĩ ngợi không đâu, thà dùng thời gian đó kiếm thêm chút tiền còn hơn.
Lỡ có chia tay, ít nhất cũng không quá thảm.
Nhạc Dư là người rất chú trọng dưỡng sinh.
Đến kỳ, cô không đau lưng mỏi bụng, chỉ là dễ đa sầu đa cảm.
Trò chuyện video với Hoắc Tuân đến lúc thiếp đi, nửa đêm khát nước, Nhạc


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡